Chu Cương vào tù làm đại ca, ra tù vẫn là gã độc thân vàng mười trong thị trấn. Ngải Đông Đông vào tù làm con nuôi, bám càng đại ca để giữ mạng, ra tù lại tiếp tục kiếp du côn nhãi nhép mặt dày. Chuyện tình lâm li của gã trai quê không vợ với cậu ấm thủ đô, hay
Gã Độc Thân Vàng Mười Chương 130 Từ người phụ nữ mềm mại đến gã đàn ông khô khan thật ra chẳng ai không thích nghe lời ân ái. Tình yêu kỳ diệu lắm, cây thước thép cũng có thể biến thành cuộn chỉ thêu, chỉ cần có tình yêu.
Giá vàng thế giới. Tới 9h35' hôm nay (ngày 17/10, giờ Việt Nam), giá vàng thế giới giao ngay đứng quanh ngưỡng 1.650,8 USD/ounce, tăng 5,5 USD/ounce so với đêm qua. Giá vàng giao tương lai tháng 12 trên sàn Comex New York ở mức 1.657,5 USD/ounce, tăng 10,6 USD/ounce so với đêm qua.
Truyện Gã Độc Thân Vàng Mười - Chương 118. Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; Truyện Hot; Truyện Full; Tiên Hiệp Hay; lúc rõ đểu cáng lúc lại đàng hoàng hiên ngang, một gã độc thân vô giá như thế cả đời chắc chỉ gặp được lần này mà thôi. Chương
tác giả: sơn ca tên gốc: (gold dan than han) Bạn đang xem: Gã đàn ông vàng mười bản dịch: phiên dịch nhanh - Elder qt chỉnh sửa: du du (was-return-and-pass-as-old) thể loại: đam mỹ, hiện đại, đời thường, bá đạo, cường cường, phong cách. Tình trạng bản gốc: 137 chương (đã hoàn).
jIW2qW. Chu Minh gật đầu bảo “Cũng được.”“Không biết anh cả bỏ bùa gì thằng em mà mày quấn ảnh thế?” Chu Phóng cau mày “Ông anh giai anh mà dễ gần thế à?”Ngải Đông Đông cười hì hì không đáp, Chu Minh lại bảo “Thôi được rồi đừng đứng ngoài này nữa, mai mà sốt lại thì chú không cho đi đâu.”Ngải Đông Đông vội vàng chạy vào phòng trong, nó đang leo lên giường thì nghe tiếng Chu Phóng nói bên ngoài “Này nhiều khi em nghi lắm anh hai ạ, anh bảo hay là anh cả với Đông Đông là…”Ngải Đông Đông thót tim, nó đứng khựng tại chỗ, chân vẫn giẫm trên đôi dép xong rồi, gian tình lộ ráo rồi!Thế rồi Chu Phóng nói tiếp “Hay Đông Đông nó là con rơi của anh cả nhỉ?”Ngải Đông Đông nuốt nước miếng cái ực rồi chui tọt vào chăn. Có tiếng Chu Minh cười bảo “Vớ vẩn, anh cả bao nhiêu tuổi mà có con lớn tướng thế được?”“Sao lại không được, anh tính xem, lúc đấy chắc anh cả độ mười lăm mười sáu nhé. Ảnh trưởng thành sớm thế mười lăm mười sáu tuổi ai biết được ảnh làm những gì rồi. Có khi ảnh làm con người ta ễnh bụng ra rồi lén lút nuôi đến giờ cũng nên.”Chu Minh phì cười không nói gì, hình như gã đi ra ngoài, lúc sau Chu Phóng vào phòng, hỏi nó “Chơi đến bàn mấy rồi cu em?”Máy điện tử này là Chu Phóng mua cho nó chơi cho đỡ buồn, có một trò đấu xe tăng Chu Phóng dạy nó chơi rồi đòi thi với nó, thật ra trò này nó chơi nát ra rồi nhưng để làm đẹp lòng Chu Phóng nó vẫn cố tình vờ thua Đông Đông đưa máy cho gã, Chu Phóng xem rồi kinh ngạc hỏi “Úi cha, anh mới đi hút điếu thuốc mày đã chơi đến đây á?”“Chơi đại thôi mà, mấy bàn này em ăn may ấy.”Chu Phóng mân mê cái máy một hồi rồi đột nhiên quay sang hỏi Ngải Đông Đông “Này anh thấy mày có vẻ thân với anh cả nhỉ, hình như hai người mới biết nhau thôi đúng không?”“Dạ.” Ngải Đông Đông cảnh giác nhìn Chu Phóng rồi đáp “Chắc tại có duyên anh ạ, thân hay không có phải vì quen lâu hay mới đâu anh, phải hợp tính mới được chứ.”“Ừ cũng phải.” Chu Phóng nhìn nhìn nó “Anh cả đúng là thích mấy đứa nhỏ lành lành lễ phép như chú mày.”Gã nói thế lại làm Ngải Đông Đông giật mình “Ba em thích trẻ con như thế ạ?”“Ừ đấy, nhà này đứa nào cũng nghịch như giặc, cả bé bi là con gái mà có khác gì hai bà chị anh đâu, rặt như con trai hết. Chắc ít thấy nên mới thích, anh cả có vẻ trọng mấy người điềm đạm lịch sự lắm, người có học ổng cũng nể ấy.”“Ba em hồi trước không đi học ạ?”Nghe thế Chu Phóng phì cười “Sao lại không học, có học nhưng mà không học cao thôi, tốt nghiệp cấp ba xong là ổng nghỉ, nhưng mà đàn ông thì quan trọng gì học cao hay thấp. Ông anh anh thông minh lắm chẳng qua ổng không thích đi học thôi, nhưng ổng hay đọc sách lắm nhé, toàn đọc mấy quyển thâm sâu khỉ gì anh xem cũng chẳng hiểu.”Ngải Đông Đông gật đầu “Em cũng nghĩ thế, bản lĩnh của đàn ông chủ yếu là phải tự phấn đấu chứ học hành bài vở ăn thua gì.”Chu Phóng cười cười bảo “May mà anh cả cũng nghĩ như chú mày đấy. Hồi đấy học xong cấp ba anh cũng không muốn lên đại học nữa nhưng mẹ cáu, mẹ không đồng ý, mẹ thì muốn mấy anh em được một đứa thành sinh viên nhưng ba anh em anh chẳng thằng nào thích đi học. Lúc ấy mà không nhờ anh cả khuyên mẹ thì giờ chắc anh đang vật vã trong trường rồi.”Chu Phóng vừa nói vừa bấm máy điện tử, Ngải Đông Đông thì hầu như chẳng để ý gã đang nói gì, nó cứ ậm ừ cho qua thôi vì đầu óc nó lúc này còn bận tiêu hóa một câu Chu Phóng nói ban Phóng bảo Chu Cương thích những người điềm đạm lễ độ chợt thấy thấp thỏm, vì hình như nó cách “điềm đạm lễ độ” hơi bị xa, ngoài cái mặt thoạt trông thanh tú nhu thuận thì bản chất nó hoàn toàn trái ngược. Cái gì nó cũng dám nói, cái gì nó cũng dám làm, thậm chí một khi thích lên thì nó có khác gì thằng lưu manh đâu?Chu Phóng phát hiện ra Ngải Đông Đông đang thả hồn đi đâu nên huých tay nó một cái “Anh đang nói chuyện mà mày có nghe không đấy?”“Dạ?”“Anh hỏi mày nhận anh cả anh làm ba nuôi thật không, hay là đùa thôi?”“Đương nhiên là thật chứ, chính ba em bảo thế mà.”“Thế thì mày phải gọi anh là chú ba đi.” Chu Phóng bảo “Đây không phải anh chơi khôn với mày đâu mà là ông anh anh để ý chuyện vai vế lắm, ổng giống hệt mẹ anh ấy, hôm qua mẹ anh còn bảo anh vai vế không liên quan gì đến tuổi hết. Không được vì anh với mày chỉ chênh nhau vài tuổi mà xưng anh em loạn lên thế, chú cháu là chú cháu, nghe chưa.”“Ơ?” Ngải Đông Đông ngượng ngượng “Thế em gọi anh là chú à?”Chu Phóng cười toe “Thôi đừng buồn, anh bảo mày nghe nhà anh trong họ vai vế hơi bị cao đấy, ra đường khối thằng ba bốn chục tuổi đầu vẫn phải gọi anh là chú ba đấy nhé. Mấy đứa nhỏ nhỏ thì khỏi phải nói, hồi học tiểu học đầy đứa bạn cùng lớp gọi anh là ông ba đấy.”Gã nói thế làm Ngải Đông Đông phì cười “Ở đây hay thế ạ.”Đúng là giữ phép tắc quá thể.“Thế đấy, hay mày tập dượt trước đi.” Chu Phóng bảo “Đừng để lúc anh cả bảo gọi chú ba mày lại ấp úng như gà mắc tóc, nhân lúc ổng chưa về gọi thử mấy tiếng xem nào.”
Tác giả Công Tử CaThể loại Đam MỹNguồn Sưu tầmTrạng thái FullSố chương 137Ngày đăng 2 năm trướcCập nhật 2 năm trước Truyện Gã Độc Thân Vàng Mười của tác giả Công Tử Ca kể về Ngải Đông Đông vừa tiến vào trại giam, biết đạo lý "cường long cũng thua địa đầu xà", cho nên liền lân la tới gần làm quen với đại ca Chu Cương, còn xin nhận làm cha nuôi, cho hắn một... chỗ Cương không chỉ ở trong tù hô mưa gọi gió, ra ngoài rồi vẫn không bị khinh nhục, vẫn theo lẽ thường trở thành người đàn ông độc thân quý giá của thị tù Ngải Đông Đông tích cực bám đuôi đại ca để không bị bắt nạt, ra tù vẫn tiếp tục cuộc sống du côn, mặt dày mày chuyện tình yêu của một gã trai quê không vợ với cậu ấm thủ đô, hay là chặng đường biến “con nuôi” thành “con nuôi để thịt”.Tình yêu của cha nuôi và con nuôi, nghiêm túc, chân thực, đơn sơ, 1vs1.
Thực tế chứng minh so với Chu Cương trong mọi phương diện Ngải Đông Đông luôn chỉ là tay mơ. Chu Cương chơi bóng rổ phải nói là xuất sắc, chỉ vài đường cơ bản gã đã cho Ngải Đông Đông thua sát ván. Nó thì thở hồng hộc mà gã vẫn tỉnh rụi hỏi “Sao, chịu thua chưa?”“Ba ỷ cao hơn bắt nạt con!”Sống chết Ngải Đông Đông cũng không chịu nhận mình kém kỹ thuật hơn gã, nó quy hết tội cho cái sự chênh lệch chiều cao. Chu Cương cao to khổng lồ như thế cứ hễ gã đoạt được bóng là nó chỉ có nước chạy tướt bơ như thằng hề!“Thua đứt đuôi còn bướng hả con trai.” Chu Cương cầm quả bóng đi tới trước mặt nó, cười cười bảo “Thôi, bữa nay chơi thế thôi, lúc khác rảnh ba lại tiếp mày.”Ngải Đông Đông quệt mồ hôi trán, vừa thở hổn hển vừa hỏi “Ba nuôi ơi hồi trước ba trong đội bóng rổ hở, sao ba chơi siêu vậy?”Dè đâu Chu Cương còn cố tình ghẹo nó “Siêu gì, ba mày cao tí thôi.”Ngải Đông Đông tức khí giật quả bóng trong tay Chu Cương rồi ngoảnh đít hùng hồn bỏ đi. Chu Cương cười ha hả theo sau nó, Ngải Đông Đông vừa tức vừa ngượng, nó hung hãn quăng quả bóng lại nhưng Chu Cương chỉ giơ một tay đã bắt gọn. Bàn tay gã to tướng đủ cầm chắc quả bóng, gã vung vẩy dốc ngược cũng không rơi, đúng là khoe mẽ trắng trợn!Chơi bóng hăng quá nên toàn thân Ngải Đông Đông mướt mát mồ hôi, về đến nhà nó tót ngay vào buồng tắm. Đang tắm thì Chu Cương mở cửa đi vào, gã đã thoát y trần trụi, vóc dáng cao to rắn rỏi của gã làm Ngải Đông Đông liếc qua khóe mắt đã thấy nóng hết cả người. Nó chẹp miệng, cố tình quay mặt đi rồi lẩm bẩm “Con đang tắm dở ba đã vào làm gì, đi ra đi, đợi tí con xong rồi vào.”Chu Cương cười nói “Người dính dấp khó chịu lắm, đợi làm sao được. Mày xê ra một tí hai ba con cùng tắm.”Ngải Đông Đông làm bộ như không thèm nhìn Chu Cương, coi gã như người vô hình nhưng thực ra thần kinh nó đang căng như dây đàn, cơ mông nó thít chặt, người nó gồng cứng đơ chỉ hòng phô diễn dáng vẻ đẹp đẽ hoàn hảo nhất trước mặt Chu Cương. Quả nhiên Chu Cương sán lại gần nó, thì thầm hỏi “Gồng mãi không mệt hả con?”Mặt Ngải Đông Đông thoắt cái đỏ bừng “Ai thèm gồng?”Nó vừa dứt lời thì một tiếng “đét” vang dội trong buồng tắm, Ngải Đông Đông nhảy dựng lên rồi ngoảnh lại nhìn xuống mông mình, nguyên một dấu tay đỏ ửng “Ba làm gì đánh đau thế hả!?”Nó càu Cương vuốt ve bờ vai nó, nước nóng vẫn xối ào ào làm hơi nước xông lên dày đặc, chẳng cần quay lại Ngải Đông Đông cũng cảm nhận rõ mồn một ánh mắt Chu Cương đang nhìn xuống mình hau háu. Nó chợt nghe lưng mình nóng bỏng, khuôn ngực rắn chắc của Chu Cương đang sẽ sàng cà cà trên vai là đang cám dỗ nó hay gì!!!Ngải Đông Đông tuổi trẻ xốc nổi, khả năng tự chủ của nó chỉ bằng nửa hạt đỗ, cứ như ma xui quỷ khiến cơ thể nó bắt đầu cà cà lại gã, nó cà đến mớ lông ngực ướt sũng của Chu Cương, buồng tim nó rừng rực như có lửa. Chẳng cần quay lại chỉ nhờ tấm lưng nó cũng tận hưởng được vóc dáng hoàn hảo kiện mỹ của Chu Cương… và đúng lúc ấy thì có tiếng Chu Phóng gọi ới ời ngoài sân. Ngải Đông Đông đờ cả người, một giây sau nó vội vã giật áo choàng tắm quàng vội lên người rồi đạp cửa chạy bạch bạch ra ngoài, nó chạy một quãng xa rồi còn nghe được tiếng Chu Cương cười khùng khục “Bố cái thằng nhát chết.”Chu Phóng nào đã vào đến nhà, gã chỉ đứng trong sân gọi, Ngải Đông Đông thò đầu ra cửa sổ nhìn xuống, bị phá đám nên nó càu cạu hỏi “Gọi gì con đấy, đang tắm đây này.”“Ngoài đường có người tìm mày đấy, gọi mãi không nghe thấy à?”Ngải Đông Đông ngạc nhiên chạy xuống, Chu Phóng thấy nó mặc mỗi áo choàng tắm thì phì cười hỏi “Mặc thế không lạnh à?”“Ai tìm con đấy, ở đâu rồi?”Chu Phóng chỉ ra bờ tường ngăn hai sân “Chú bảo ổng không phải gọi nữa, chú vào gọi mày ra cho. Ổng đang chờ ngoài kia kìa…” nói rồi Chu Phóng cười hì hì hỏi nhỏ “Ông anh nào đấy mày, cha mạ ơi ổng đi cái xe ngầu chết mẹ. Mày bảo ổng cho chú mượn xe đi mấy hôm nhá?”Ngải Đông Đông chạy ra xem, đúng như nó đoán, Trần Hổ đến.“Sao anh lại đến đây?”“Ngải Đông Đông!” thấy nó Trần Hổ vội quẳng điếu thuốc, toét miệng cười. Gã nổ máy xe phi vèo đến đỗ xịch cách nó có mấy centimet, Chu Phóng đi ra sau thấy thế phải thốt lên “Ngầu!!”“Anh đến đây làm gì?” giọng điệu Ngải Đông Đông hơi khó chịu như là vừa lúng túng vừa không vừa lòng, cũng may Trần Hổ không để ý “Làm sao, anh đã bảo mày anh sẽ sang tìm mày còn gì… chà chà ít lâu không gặp đã lớn tướng rồi này, xinh trai quá cu em ạ…”Ngải Đông Đông nghe ra lời lẽ gã đầy ẩn ý, lại có Chu Phóng ở đây nên nó cứ lo ngay ngáy, nó vội siết lại hai vạt áo choàng tắm, rảo chân đi ra xa cổng nhà “Anh ra đây mình nói chuyện!”“Thấy anh đến sướng quá không kịp mặc đồ hả cu em, đang tắm dở à?” Trần Hổ cười khì chạy xe theo, bấy giờ Ngải Đông Đông mới nhớ ra mình đang khoác mỗi cái áo choàng, tóc tai thì ướt rượt, nghiêm trọng nhất là nó xỏ mỗi đôi dép lê nên chân thiếu điều lạnh cóng.“Thế anh đợi em tí em vào mặc quần áo, mười phút nhá.”“Anh mày lặn lội đến tận đây mà không mời anh vào ngồi chơi uống miếng nước à?”“Ngồi đít anh í, ở yên đây đợi em!” nói xong Ngải Đông Đông chạy ù vào nhà, Trần Hổ chẳng những không giận mà còn cười hề hề nhìn theo nó, gã cứ là thích cái kiểu đanh đá này của nó Đông Đông đi vào nhưng Chu Phóng vẫn nán lại, gã thèm thuồng nhìn con xe của Trần Hổ “Ông anh ơi xe này anh tự độ đấy à?”Trần Hổ liếc nhìn gã rồi hỏi lại “Chú em là?”“À à, em là chú ba của Đông Đông!”Trần Hổ hơi sửng sốt, một lúc sau gã mới ngộ ra “À, chú mày là em trai Chu Cương à?”“Anh biết anh cả em à?” thế là Chu Phóng thấy có mòi thân thiết được ngay, gã xáp vô nói “Em là em trai thứ ba của ổng ạ.”“Anh cũng không quen ổng lắm, cùng ở tù mấy bữa thôi.” Trần Hổ vừa nói vừa móc bao thuốc ra rút một điếu đưa cho Chu Phóng, Chu Phóng thản nhiên cầm luôn, gã giắt điếu thuốc lên vành tai rồi bắt đầu sờ mó con xe của Trần Hổ “Xe này ngon quá.”“Chuyện, của một đống tiền đấy.” Trần Hổ lại hỏi “Chu Cương có nhà không?”“Có, anh tìm ổng ạ?”“Không không không, tao tìm Ngải Đông Đông.”Trần Hổ ho mấy cái rồi lại châm thuốc hút, châm xong gã chìa bật lửa ra nhưng Chu Phóng khoát tay không nhận, mắt vẫn bận dán vào con xe mô tô.
“Thế sau này đừng đi lại với thằng Trần Hổ nữa…” Chu Cương vuốt ve tóc nó “Đứa khác thì thôi nhưng Trần Hổ nổi tiếng thích đàn ông, không được.”Ngải Đông Đông nhìn cặp mắt mơ màng vì hơi men của Chu Cương, có lẽ say quá nên mắt gã cứ ươn ướt lấp lánh dưới ánh sáng vàng ấm áp của bóng đèn ngủ đầu Đông Đông hỏi “Ba uống nhiều lắm phải không?”“Không, ngồi nhậu cứ nghĩ về con, biết con ở nhà đợi nên uống có ít, dăm chén…” Chu Cương giơ tay khua khoắng rồi tự dưng bật cười, mắt gã nhìn Ngải Đông Đông chăm chăm làm nó thấy hết sức trìu Đông Đông cũng mỉm cười, nó nằm nép bên cạnh Chu Cương, Chu Cương khẽ siết vai nó, cằn nhằn “Còn cười nữa.”“Vui thì người ta cười.” nói rồi Ngải Đông Đông định nhỏm dậy, Chu Cương níu nó lại nhưng nó bảo “Con chưa tắt đèn dưới nhà.”“Kệ nó.” Chu Cương vẫn dán mắt vào nó rồi cúi xuống hôn hôn môi nó “Không hiểu tại sao bữa nay ngồi nhậu chỉ nghĩ đến con.”Câu nói ngọt như mía lùi lần đầu tiên Ngải Đông Đông được nghe từ miệng Chu Cương. Nó hân hoan ngắm gương mặt gã nhưng lúc sau nó lại nhăn mặt gặng hỏi “Mấy câu dẻo quẹo này ba hót với bọn con gái suốt đúng không?”Chu Cương bật cười, véo má nó. Ngải Đông Đông làm bộ đau lắm rồi chồm dậy, leo xuống giường chạy xuống tầng một tắt tới nơi nó thấy Chu Minh đang đứng dưới sân, bảo “Chú đang định vào tắt đèn hộ con đây, ở bên kia cũng thấy đèn dưới nhà vẫn sáng… anh cả về chưa con?”Ngải Đông Đông gật đầu “Lại say đang nằm trên lầu chú ạ.”“Có say lắm không, chú làm cho bát canh giã rượu nhé?”“Thôi chú ạ, hơi tây tây một tí thôi, con cho ba con uống nhiều nước cũng được.”Chu Minh gật đầu bảo “Con giục anh cả lấy vợ sơm sớm đi cho có người đỡ đần con. Suốt ngày bắt con hầu hạ.”“Rước mẹ kế về á, con ứ cần!”Chu Minh phá lên cười rồi bỏ về bên nhà, tiếng cười ha ha còn vọng lại. Ngải Đông Đông chạy vào nhà, khóa cửa cẩn thận, lên lầu ngó vào phòng nó thấy Chu Cương đã ngủ mất Đông Đông rón rén bò lên giường, ngồi dựa tường thẫn thờ một lúc nó lại quay sang ngắm nhìn Chu Cương. Dưới ánh đèn ngủ mấy câu nói tình tứ của Chu Cương mới nãy còn quanh quẩn trong óc nó, nó bật cười một mình rồi nằm xuống, nép mình tiếp tục ngắm ba nuôi nó. Ngắm ngắm rồi cười cười, cứ như thằng dở yêu khiến cho đứa bụi đời cà chớn như nó thành ra thế này, tình yêu làm cho con tim nó trở nên mềm mại, bình nhưng sáng hôm sau thức dậy Chu Cương dường như quên sạch bách những sự hường phấn đêm qua, câu đầu tiên gã nói là “Hôm qua ba về kiểu gì vậy?”“Dạ?” Ngải Đông Đông dụi mắt, ngơ ngác nhìn Chu Cương “Thì tự ba về mà…”“Thật à?” Chu Cương cau mày, hỏi “Uống nhiều quá chẳng nhớ gì hết… ba có bảo gì mày không?”Ngải Đông Đông ngớ người, không hiểu Chu Cương đang nói thật hay đùa “Ba giỡn con đấy à, hôm qua lúc về ba có say lắm đâu? Ba nói chuyện rõ ràng rành mạch mà, chỉ có đi hơi liêu xiêu một tí thôi.”“Thật không?” Chu Cương bóp bóp trán “Hây dà, già rồi chẳng nhớ gì sất.”“Hôm qua vừa về ba đã ôm con rồi hôn hít rồi bảo yêu con nhớ con tùm lum các kiểu, ba lại bảo không nhớ đi?”“Ba mày nói thế á?” Chu Cương cười cười nhìn nó.“Thế này chắc là say thật, hôm qua ba nói nhiều lắm.” Ngải Đông Đông bò dậy bắt đầu mặc quần áo vào, nó cũng không hiểu rốt cuộc Chu Cương đang đùa nó hay gã nói thật nữa. Đã thế thì nó cũng chớt nhả lại cho biết, nó cài áo lông, quào quào lại tóc rồi bảo “Lần sau uống vừa vừa thôi, nốc cho lắm vào rồi nói nhảm làm người ta nghĩ cả đêm.”Lần này thì Chu Cương cười lớn “Hôm qua ba nói làm mày nghĩ ấy à?”“Ba nói thế thì ai chẳng tưởng ba thích thật…” nói rồi Ngải Đông Đông hơi cụp mắt, nghiêng đầu liếc sang Chu Cương, giọng nửa đùa nửa thật “Làm con mừng quá mất ngủ.”Chu Cương gối đầu trên cánh tay nằm nhìn nó, gã cười cười rất khó hiểu.“Ba quên hết rồi à, không nhớ gì cả thật à?”Chu Cương lắc đầu, mắt vẫn nhìn nó chằm chằm. Mặt Ngải Đông Đông thoáng cái sa sầm, Chu Cương lại hỏi nó “Hôm qua trước lúc đi ba với mày chưa nói chuyện xong đúng không? Việc thằng Trần Hổ với việc ở trường mày định thế nào đây?”“Vâng.” lúc này tâm trạng Ngải Đông Đông đã hết sức tồi tệ, nó đáp như gắt “Thì đã bảo là con sẽ cố gắng, đảm bảo 100% thì không có đâu.”Chu Cương gật đầu, không nói gì nữa. Ngải Đông Đông lại tự dưng hỏi “À phải rồi, không biết Trịnh Dung dạo này thế nào nhỉ, sao không thấy nó mò sang đây? Con tưởng ngày nào tan sở nó cũng phải đi tìm ba cơ đấy.”“Ba không giống mày, ba mày rạch ròi chuyện ở tù với chuyện ngoài xã hội lắm con ạ.”Chỉ một câu đáp ấy là đủ hạ gục Ngải Đông Đông. Nó bặm môi, ngoảnh đít đi ra rửa Dung không mò đến nhưng mùa xuân này nhà họ vẫn được đón một vị khách không đó là thứ ba, Ngải Đông Đông học gần hết ca sáng thì Chu Cương đến trường đón nó đó chưa hết giờ, Ngải Đông Đông ngồi trong lớp nhìn qua cửa sổ thấy Chu Cương nhưng thầy giáo vẫn đang giảng bài, nó không dám xin ra sợ thầy giáo bực mình thì Chu Cương cũng bực theo. Đợi mãi đến hết tiết thì thầy lại dạy lố thêm chục phút, đến lúc thầy tuyên bố lớp nghỉ là Ngải Đông Đông chạy té ra luôn, bỏ cả sách vở bày bừa trên bàn.“Đi, bữa nay về nhà ăn trưa.”Trường học có chế độ quản lý học sinh khép kín nên từ tháng này Ngải Đông Đông đã không về nhà ăn trưa mà ăn tại căng-tin của trường. Cơm ở trường cũng ngon nhưng thật ra Ngải Đông Đông vẫn muốn về vì ở nhà có Chu Cương. Nhưng Chu Cương không đồng ý, gã bắt nó ăn trên trường để khỏi sao lãng việc học. Học sinh phải có phụ huynh đăng ký mới được về ăn trưa nên dù không muốn Ngải Đông Đông vẫn phải chấp nhận cuộc sống bán trú, ngoài tối về nhà ngủ thì hầu hết thời gian nó đều mài mặt trên trường. Mới đầu Ngải Đông Đông không quen được, nó làm biếng lâu ngày nên bị nhốt trong trường suốt mở mắt ra đã học, sáng học trưa học chiều học nó thấy bứt rứt hết sức. Về sau dần dần cũng thành quen, may mà Chu Cương khá tâm lý nên ngày nào cũng đến đón nó. Riêng đãi ngộ này là đủ đền bù quá nửa cái sự thiệt thòi trong lòng Ngải Đông Đông. Nhiều khi nó còn thấy hai người bọn nó bây giờ cứ như đang yêu nhau thật.“Bữa nay có gì đặc biệt hả ba?”“Nhà có khách, cho con về gặp.”Nghe thế Ngải Đông Đông thích ý lắm, dọc đường nó cứ gặng hỏi Chu Cương khách nào vậy nhưng Chu Cương cố tình ậm ừ không chịu nói cho nó biết. Lúc chạy gần đến nhà tự dưng Chu Cương dừng xe tấp vào lề đường, mặt gã nghiêm túc hẳn.“Mẹ con đến.”Chu Cương nói một câu mà Ngải Đông Đông nghe như sét đánh ngang một hồi lâu Ngải Đông Đông mới như sực tỉnh, tỉnh ra rồi nhưng nó vẫn có vẻ không tin, nó nhìn Chu Cương đầy ngờ vực, muốn dò xét từ vẻ mặt Chu Cương xem gã nói thật hay đùa.“Sao bả lại đến đây, sao bả biết con ở đây được?”“Ba gọi cho cô ấy.” Chu Cương nói rất chậm rãi nhưng người gã lại nghiêng sang áp lại gần nó như là đang đề phòng nó lên cơn quá khích “Năm ngoái ba nhờ người đi hỏi chuyện nhà con nên cũng liên hệ được với mẹ con… ít nhất phải cho mẹ con biết con sống ra sao, dù sao mẹ con cũng lo lắng cho con thôi mà. Máu mủ không thể bỏ được… ba biết quan hệ đôi bên không tốt, con không thích cô ấy nhưng có thế nào cô ấy cũng là người sinh ra con, nuôi con…”“Bả đâu có lo lắng gì cho con.” mặt Ngải Đông Đông đã đỏ bừng.“Sao lại không lo, lúc ba gọi điện báo tin cô ấy khóc ngay trong điện thoại đấy.”Ngải Đông Đông cúi gằm mặt, cả buổi sau nó mới nói “Không có con bả chẳng sung sướng quá. Lúc trước ở nhà bả suốt ngày bảo hối hận vì đẻ con ra, bảo là biết thế thì lúc ấy bóp chết con cho rồi.”“Đó là mẹ con quẫn trí vì áp lực cuộc sống, ai lại đi tin lời nói lúc cáu giận. Làm cha mẹ không phải vạn bất đắc dĩ không ai ghét bỏ con cái cả.”“Thế thì có con số đen nên bị cả cha cả mẹ coi như rác.” Ngải Đông Đông hậm hực “Kệ ba đấy, ba rước bả về thì tự đi mà hầu bả.”“Mẹ con đến nhà mình rồi cả nhà biết cô ấy rồi mà con không về gặp thì ra cái gì?”“Ba có thèm hỏi ý kiến con trước khi rước bả về đâu, thế thì ra cái gì hả?” đột nhiên Ngải Đông Đông gào lên “Con không về đâu, con lên trường đây!!”“Đừng nóng, từ từ để ba nói chuyện.” Chu Cương vội vàng níu tay Ngải Đông Đông lại rồi khóa trái cửa xe. Ngải Đông Đông bật chốt mãi không mở được cửa, nó tức quá gạt phăng cả tay Chu Cương ra.
Chu Cương dửng dưng chiếu đèn từ đầu đến chân cái đứa bị **, gã đó xấu hổ quá giơ tay bưng mặt, Chu Cương liền bảo “Người anh em đầu xuân năm mới ai lại phơi chim ra thế, đèn đóm không có thì vui thú đếch gì.”Nói xong gã cười khẩy, cầm đèn pin đi tiếp, không ngờ đi được một đoạn lại bắt gặp một cặp vẫn là hai thằng đàn Cương ở đây bao nhiêu năm hôm nay mới biết công viên này đã thành điểm đến của dân đồng tính, không hiểu sao trong lòng gã chợt phấp phỏng, tim gã cũng đập dồn dập hơn… Ngải Đông Đông mà sa chân vào chốn này rồi gặp phải thằng khốn nào thì hỏng bét, nó có một nắm một mớ như là gã lớn tiếng gọi tên Ngải Đông Đông, bốn bề xung quanh bắt đầu xôn xao, không hiểu bao nhiêu đôi chim cu đã bị đánh động. Lúc rời khỏi công viên gã mới thấy hoang mang, không biết giờ phải tìm ở cảnh tượng vừa xong ở công viên làm gã mơ hồ rung động, hình như bỗng dưng gã thấy mình gần gũi với Ngải Đông Đông hơn phần nào. Trong cái xúc cảm ấy còn pha lẫn hơi men nhục dục, một thứ khát khao hết sức diệu kỳ, khiến gã càng thêm nôn nóng muốn tìm thấy Ngải Đông là gã lại gọi cho Chu Phóng “Mày về đây nhanh lên.”Trong lúc đợi Chu Phóng gã lại xách đèn pin đi tìm khắp đường phố quanh nhà, nhưng vẫn không ăn thua. Chu Phóng chạy xe máy về, đậu lại cạnh gã, hỏi “Vẫn chưa thấy hả anh?”“Thằng này nó chấp nhặt lắm, chạy đi đâu rồi không biết. Mày đừng vào nhà chạy xe quanh quanh tìm cho anh.”“Đêm hôm khuya khoắt tìm ở đâu được, ít nhất phải biết đại khái chỗ nào chứ.” Chu Phóng gỡ mũ bảo hiểm ra, bảo “Chắc nó tức đây mà, lúc đến gọi anh không về là em thấy nó càu cạu rồi, ngồi xem TV nó cũng nhấp nha nhấp nhổm. Mà thật đấy, nó quấn anh thật, bé bi cũng có đòi anh về như nó đâu.”Chu Cương nhíu mày, hỏi “Nó có bảo gì không?”“Không, em thấy thỉnh thoảng nó còn cười mà. Lúc em đi thì nó vẫn bình thường.” nói rồi Chu Phóng bật cười “Chắc giận dỗi tí thôi anh ạ, tuổi dậy thì bướng một tí cũng phải thôi. Anh đừng chiều nó quá, em nghĩ chẳng phải tìm đâu mai tự nó về thôi. Chuyện vặt vãnh mà, chẳng lẽ có thế đã bỏ nhà đi bụi?”Chu Cương trầm mặc một lúc rồi bảo “Ừ thì về.”Gã là người trưởng thành, gã xử lý vấn đề bằng lý trí. Không thể đi tìm được, thứ nhất là đúng như Chu Phóng nói, cả một thị trấn thế này nếu Ngải Đông Đông định trốn thì nó chui đại vào đâu chẳng được. Tối thiểu phải biết đại khái chỗ nào chứ không tìm hú họa là vô hai, Ngải Đông Đông bỏ nhà đi tức là nó đang giận dỗi, nhưng cũng là nó định thử lòng gã, xem gã coi trọng nó đến mức nào. Nếu gã cứ cắm đầu đi tìm nó khắp nơi chẳng hóa là khiến Ngải Đông Đông nghĩ gã có ý gì với nó ư?Thế thì bấy lâu nay công sức của gã đổ sông đổ bể còn này, nhất định gã phải đóng trọn vai một người cha nghiêm Cương trở về nhà, ngồi trong phòng khách chờ đợi. Thời gian tích tắc tích tắc trôi, càng chờ gã càng cáu thằng oắt con, thằng sinh sự! Nó mà mò về không lột da nó gã không làm người, đầu năm đầu tháng đã kiếm chuyện đau đầu!Gã sẽ thiết quân luật với Ngải Đông Đông, sẽ đe nó lần sau còn dám giở trò bỏ nhà đi thì cút mẹ mày đi, cút càng xa càng tốt, đừng hòng bố mày hỏi Cương vắt tay lên trán mà nghĩ, gã tự thấy gã đã quá tận tâm với Ngải Đông Đông, ở trong tù gã che chở nó, cứu vớt nó khỏi bàn tay ma quỷ của Trịnh Dung, lại còn nhận nó làm con nuôi, lôi nó về ở trong nhà gã cảm thấy điều “vĩ đại” nhất gã làm được là dù có thể dễ dàng húp trọn Ngải Đông Đông nhưng gã đâu có làm thế. Gã là bậc chính nhân quân tử, gã đã cố gắng vun đắp tình cha con với nó. Với gã mà nói bao nhiêu điều ấy đâu có dễ, mà cũng chẳng phải trách nhiệm gã phải làm. Ngải Đông Đông còn nhỏ, nó đâu biết mình đang cắm đầu vào con đường không lối thoát, may sao có gã thiện tâm giúp đỡ nó, cho nó tất cả những gì gã cho được, như thế là nhân đạo lắm rồi còn đòi cái thằng oắt ấy đâu có thèm biết ơn gã, tại sao nó cứ phải thế, cứ phải một lòng một dạ đòi làm nhân tình gã cơ chứ???Ngải Đông Đông, xét cho cùng, là một thằng vô ơn trắng Cương tức tối giật phanh cổ áo rồi đứng bật dậy, mẹ kiếp gã đe’o chờ nữa, gã muốn dạy cho Ngải Đông Đông một bài học ngay bây giờ, được, cùng lắm thì như ý nó, gã sẽ ** nó tan nát đời hoa!Gã vớ chìa khóa xe, xăm xăm ra cửa, định bụng sẽ tìm hết cả thị trấn hiểu cơn giận ngùn ngụt ở đâu thôi thúc gã đi tìm cả đêm, lúc đầu gã chỉ định tìm trên đường cái thôi nhưng lái xe khắp thị trấn rồi vẫn không thấy bóng dáng Ngải Đông Đông. Thế là gã nghĩ biết đâu Ngải Đông Đông chui vào ngõ vào ngách, ngõ ngách thì xe con không vào được nên gã cứ lái xe rồi đậu lại trước từng ngõ rồi xuống đi bộ hết cả ruột gan, trời bắt đầu hửng sáng, màu xám xám bạc mơ hồ rạng lên phía đằng Đông rồi dần dần trở thành vàng nhạt, sớm ban mai đầu tiên của năm mới đã ló cùng trên cây cầu lớn phía Bắc ga tàu gã thấy được Ngải Đông Đông, bộ quần áo nó mặc chỉ nhác trông là gã nhận ra liền. Bấy giờ Chu Cương đã uể oải lắm rồi nhưng toàn thân gã như tỉnh táo hẳn, gã nghiến răng rồ ga phi xe đến đỗ xịch sát Ngải Đông Đông làm nó hoảng sợ nhảy dựng lên rồi khiếp hãi nhìn Cương mở cửa nhảy xuống xe, điên tiết nhìn con dê non đổ dê non gã tìm cả đêm chắc cũng đã chịu rét cả đêm nên lúc này tóc nó dán mướt trên trán, môi trắng bợt khô khốc, thấy gã nó có vẻ sợ hãi lắm nên định co cẳng chạy nhưng bị gã nhanh tay vồ nhiêu lời răn dạy đã dượt sẵn trong đầu đột nhiên gã không thốt được thành lời, nhìn Ngải Đông Đông thế này Chu Cương chỉ thấy thương xót, tay gã siết chặt cổ tay đầu tiên gã nói được là hạch hỏi Ngải Đông Đông “ mày định chạy đi đâu… ba làm tổn thương mày hay sao?”
gã độc thân vàng mười