Đánh giá bài viết Tả một người mà em quen biết - Văn mẫu lớp 2 Chú Hạc làm bảo vộ trường em. Năm nay chú bước sang tuổi 48. Chú cho biết chú cầm tinh con gà. Chú từng đi bộ đội, đã chiến đấu chống quân giặc "bành trướng" tại mặt trận Lạng Sơn. Dáng chú gầy cao, da ngăm ngăm.
tả một người mà em yêu quý nhất lop 5. ta mot nguoi ma em moi gap lan dau de lai cho em nhieu an tuong. ta mot nguoi ma em thich. ta mot nguoi ma em co an tuong sau sac nhat. tả một người mà em mới gặp lần đầu nhưng đã để lại cho em ấn tượng sâu sắc nhat. ta mot nguoi ma em yeu thich. hay ta mot
Bài SỐ 14 Tả một ngưòi mà em quen biết. Bài làm Chú Hạc là bảo vệ trường em. Năm nay chú bước sang tuổi 48. Chú bảo chú cầm tinh con gà. Chú từng đi bộ đội, đã chiến đấu chống quân giặc "bành trướng" tại mặt trận Lạng Sơn. Dáng chú gầy cao, da ngăm ngăm. Tóc chú cắt ngắn, râu mọc tua tủa. Chú nhanh nhẹn, làm việc gì cũng nhanh thoăn thoắt.
Vĩnh biệt thầy Nguyễn Ngọc Ký, một người điềm tĩnh một kỳ tích của một con người sinh ra trong một thế giới mà hầu như mọi thứ đều được thiết kế cho những người có thể sử dụng cả chân lẫn tay. Nhà thơ, nhà giáo Nguyễn Ngọc Ký giao lưu với các em học sinh
Đề bài: Tả một người mà em quen biết Chú Hạc làm bảo vệ trường em. Năm nay chú bước sang tuổi 48. Chú cho biết
zDMFF8. Đề bài Em hãy viết bài văn miêu tả cụ thể về một người bạn mà em mới quen Gợi ý làm bài 1. Bài văn mẫu số 1 Chủ nhật vừa rồi, trong một lần đi dã ngoại ghép trường, em đã được làm quen với một cậu bạn mới. Cậu ấy thực sự rất tốt với em. Cậu ấy tên là Kiên, là học sinh lớp 3 của trường Tiểu học tại tỉnh lân cận nơi em sinh sống. Kiên cùng tuổi em nhưng cậu ấy cao hơn em nhiều. Làn da hơi ngăm khỏe khoắn, mái tóc đen được cắt gọn gàng mang tới cảm giác năng động và mạnh mẽ. Đôi mắt đen lúc nào cũng tràn ngập ý cười, khiến em mỗi lần nhìn vào mắt cậu ấy cũng đều vui vẻ theo. Kiên là một người rất dễ hòa đồng và làm thân với mọi người, có lẽ là bởi nụ cười tràn đầy sức sống và sự ân cần tốt bụng của cậu ấy. Các trò chơi trong buổi dã ngoại, Kiên đều tham gia hết cả, còn chơi rất giỏi nữa. Cậu ấy lấy được bao nhiêu là phần thưởng đấy nhé. Em rất hiếm khi tham gia vì không khỏe như các bạn, ấy vậy mà Kiên kéo em chơi cùng hết trò này đến trò khác. Cậu ấy rất biết pha trò khiến em cười đau cả bụng. Không chỉ vậy, Kiên còn biết rất nhiều thứ đấy. Lúc cùng ngồi chung trên thảm cỏ xanh mướt, cậu ấy kể bao nhiêu là chuyện hay cho em nghe. Nào là chuyện cậu ấy đi du lịch được rất nhiều nơi, nào là nơi nào có biển đẹp, nơi nào có núi cao… Em nghe mà hứng thú vô cùng, chỉ muốn được nghe mãi mà thôi. Thế nhưng buổi dã ngoại rất nhanh đã kết thúc. Khi ra về, Kiên còn cho em địa chỉ của cậu ấy, hẹn khi nào rảnh thì viết thư cho nhau. Em rất yêu quý Kiên. Em mong rằng sau này em và cậu ấy được gặp nhau nhiều lần hơn. 2. Bài văn mẫu số 2 Mấy hôm trước, gần nhà em có một gia đình mới chuyển đến ngôi nhà của bác Lan đã bỏ trống từ lâu. Khi đó em đã gặp Hoàng Minh, trong một lần tình cờ giúp cậu thoát khỏi sự trêu chọc của lũ con gái trong xóm. Sau ngày hôm đó, tôi và Minh thân thiết hơn. Chúng tôi thường xuyên sang nhà nhau chơi, kể cho nhau nghe về bản thân. Minh rất cao. Mái tóc ngắn với khuôn mặt điển trai. Làn da ngăm đen trong vô cùng khỏe khoẳn. Vầng trán cao và rộng, đôi mắt sáng và đầy mạnh mẽ. Tất cả đều gợi cho người đối diện cảm giác về sự thông minh. Không chỉ vậy, Minh học cũng rất giỏi, nhưng không chỉ riêng một môn nào cả. Tuy nhiên, trong các một học, Minh thích học và học giỏi nhất môn Toán. Tôi đã nhờ Minh giảng bài cho rất nhiều lần. Những lúc như vậy, cậu luôn kiên nhẫn giảng bài cho tôi. Ngoài giờ học, Minh cũng hay chơi các môn thể thao. Cậu thường sang rủ tôi đi đá bóng. Đó cũng là môn thể thao cậu yêu thích nhất là đá bóng. Ước mơ của Minh chính là một cầu thủ đá bóng chuyên nghiệp. Tôi và Minh đã hứa sẽ cùng nhau thực hiện ước mơ. Tôi hy vọng rằng chúng tôi sẽ mãi là những người bạn tốt của nhau. 3. Bài văn mẫu số 3 Kì nghỉ hè vừa qua vô cùng đáng nhớ đối với em, không chỉ vì em đã có thể học đánh đàn - bộ môn nghệ thuật mà em rất thích mà còn vì em đã quen được Vũ- một người bạn mới tốt bụng và dễ mến. Sau một năm học hành vất vả, kì nghỉ hè để xả hơi rồi cũng đến, để thưởng cho thành tích học tập chăm chỉ một năm qua của em ba đã đồng ý cho em tham gia khóa học đàn piano ở một trung tâm dành cho thanh thiếu niên. Buổi học đầu tiên, em vô cùng hào hứng, đã chuẩn bị rất kỹ từ ngày hôm trước. Nhưng học đàn khó hơn em tưởng, nhưng niềm vui được lướt tay trên những phím đàn khiến em quên đi tất cả, đặc biệt lại có một người bạn tốt như Vũ bên cạnh. Vũ bằng tuổi với em, vì là con trai nên cậu cao hơn em hẳn một cái đầu. Vũ cũng tham gia khóa học piano và chúng em được xếp thành đôi bạn cùng tiến. Nói về Vũ, cậu là một người dễ gần, vui vẻ, hoạt bát lại có chút trầm ổn nhất là lúc cậu đưa mình trên giai điệu của tiếng đàn. Cậu bạn có làn da hơi ngăm khỏe khoắn, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt ánh lên được sự thông minh lanh lợi. Cặp long màu đen, rậm, nổi bật sinh động. Mỗi khi cậu nở nụ cười là tưởng chừng như cả thời gian và không gian như bừng sáng, tưởng chừng như ai nhìn thấy nụ cười ấy cũng sẽ không có lí do để buồn hay khó chịu với cậu bạn. Thực sự có một người bạn như Vũ thật là tốt. Vũ giống như cơn gió nhẹ thổi qua những ngày hè nóng bức của em, làm cho mùa hè trở nên đẹp hơn bao giờ hết. 4. Bài văn mẫu số 4 Trong lứa tuổi học trò, ai cũng đã từng có rất nhiều người bạn. Năm học lớp 3, em phải chuyển trường. Từ đó mà em đã quen được rất nhiều bạn mới, bạn nào cũng hiền và tốt cả. Nhưng người có tính cách hợp với em nhất đó là Như Quỳnh. Cùng bằng tuổi nhau nhưng Quỳnh cao hơn em một cái đầu. Dáng người cô bạn cao dong dỏng, mảnh mai. Bạn có mái tóc dài đen mượt ôm sát lấy khuôn mặt tròn của Quỳnh, vầng trán cao và rộng lộ ra vẻ thông minh. Đôi lông mày lá liễu thanh mảnh rất hợp với hai con mắt đen láy, lúc nào cũng lấp lánh như chứa nước của bạn ấy. Đôi môi trái tim đỏ hồng lúc nào cũng tươi cười. Mỗi khi cười bạn để lộ hàm răng trắng tinh như ngọc trai, đều và thẳng như hạt bắp. Giọng nói trong trẻo của Như Quỳnh nghe vô cùng dễ thương. Mỗi sáng đi học, cô học trò bé nhỏ này mặc một bộ đồng phục, áo trắng váy xanh, khăn quàng đỏ thắm tung bay trong gió, nhìn như một thiên thần áo trắng. Bạn là một đứa con gái khá giản dị, không cầu kì, không sang chảnh và có lẽ, điều này đã khiến em ấn tượng khi lần đầu tiên gặp bạn. Ở nhà Quỳnh là con ngoan, còn ở lớp Quỳnh là trò giỏi. Quỳnh đã giúp đỡ em rất nhiều trong những ngày đầu học tập ở môi trường mới. Ra chơi, bạn luôn ở bên em trò chuyện về trường lớp mới, chia sẻ niềm vui, nỗi buồn cùng em. Nhờ có bạn, em đã không còn bỡ ngỡ và cô đơn khi tiếp xúc với trường mới, thầy cô mới và những người bạn mới. Dù mới gặp Như Quỳnh nhưng em đã rất cảm mến cô bạn dễ thương, xinh xắn này. Quỳnh là một người bạn rất tốt. Em hứa sẽ trân trọng và giữ gìn tình bạn này để chúng em sẽ mãi mãi là người bạn tốt của nhau. -Mod Ngữ văn biên soạn và tổng hợp-
Nội dung bài viết1 Tả một cụ già mà em quen biết – Bài số 1 2 Tả một cụ già mà em quen biết – Bài số 2 3 Tả một cụ già mà em quen biết – Bài số 3 4 Tả một cụ già mà em quen biết – Bài số 4 Tả một cụ già mà em quen biết – Bài số 1 Mẹ em thường nói là phải biết kính trọng và lễ phép đối với người lớn tuổi và em luôn nghe lời mẹ dặn. Ở khu nhà em, thường có một cụ già ăn vận rách rưới, khuôn mặt khắc khổ thường đi lượm đồ thừa của người khác để dùng. Mấy bạn trong khu rất hay trêu chọc cụ, em thấy rất không đồng tình. Một hôm, cụ có đi qua nhà em, cụ dừng lại và lượm túi đồ mẹ em để ngoài cửa để chuẩn bị đi vứt. Em thấy thế liền chạy ra, cụ giật mình bèn bỏ vội túi đồ xuống. Em thấy thế liền nói "Cụ ơi! Cụ có đói không? Để con lấy đồ ăn cho cụ nhé, cụ vào đây với con!” Lúc đầu, cụ có vẻ ngại ngùng lắm, nhưng em nhìn thấy đôi bàn tay cụ run rẩy chắc là do đói. Em cầm lấy tay cụ và dắt vào nhà. Cụ nói "Tay tôi bẩn lắm.” Em nói "Không sao, cụ vào đấy con rửa tay cho cụ rồi lấy cho cụ quần áo mới, nhà con có nhiều quần áo không mặc đến lắm ạ.” Em chạy vào và gọi mẹ, mẹ dọn đồ ăn và lấy quần áo mới cho cụ. Hỏi thăm thì mới biết cụ là người vô gia cư. Mẹ em biền báo cho phường và nhờ bác cán bộ sắp xếp chỗ ở cho cụ trong viện dưỡng lão. Mong là cụ sẽ có cuộc sống tốt hơn ở đó. Tả một cụ già mà em quen biết – Bài số 2 Đối với em, tình bà cháu là không thể thiếu được. “Bà”, một tiếng đơn sơ ấy thôi nhưng thật thân thương, gần gũi với em từ khi mới bi bô tập nói. Hình ảnh bà luôn in sâu trong trí nhớ em. Một người bà hiền từ, nhân hậu cả cuộc đời vì con, vì cháu. Bà năm nay đã ngoài sáu mươi, dáng người nhỏ, gầy với mái tóc pha sương nay đã bạc màu mây trắng. Lưng bà đã bắt đầu còng xuống, nước da bị nắng cháy sạm, có chỗ đã xuất hiện những chấm đồi mồi. Vì bà đã phải bươn chải, tần tảo buôn bán để nuôi mẹ, các cậu và các dì. Mắt bà không còn tinh tường như xưa nữa, con ngươi đã hơi đùng đục nhưng cái nhìn của bà thì vẫn như thưở nào hiền hậu, yêu thương. Hai gò má của bà nhô lên, rám nắng, đôi môi khô và thâm lại theo năm tháng của cuộc đời. Trên khuôn mặt xuất hiện nhiều nếp nhăn ở đuôi mắt, khóe môi. Mỗi khi bà cười, những nếp nhăn ấy lại hằn sâu hơn. Những lúc buồn, đôi mắt bà đăm chiêu như phản chiếu những ngày lặn lội vất vả vì những miếng cơm manh áo cho con cái. Những ngày thơ ấu, em được sống trong vòng tay yêu thương của bà. Bao giờ bà cũng quý mến, yêu thương và hết lòng chăm sóc cho em. Những bài hát ru êm dịu của bà đã đưa em vào giấc ngủ say nồng. Bằng chất giọng trầm ấm và lối kể chuyện hấp dẫn, bà đưa em lạc vào thế giới thần tiên của người xưa. Những lúc em dỗi hờn, khóc lóc, bà kiên nhẫn dỗ dành, cưng nựng cháu. Đến lúc lớn, bà đã cho em những lời khuyên qua những câu thành ngữ, tục ngữ, ca dao… Hình ảnh của bà thân thiết. Bà tuổi cao sức yếu nhưng tình cảm thì lại bao la, nhân hậu. Em rất hạnh phúc khi có được một người bà như thế. Suốt đời em sẽ nhớ mãi những tháng năm được sống bên bà, được bà yêu thương và chiều chuộng. Bà ơi! Cháu sẽ khắc ghi những lời bà dạy, khắc ghi mãi hình bóng bà trong tim. Cháu sẽ luôn cố gắng phấn đấu để thành đứa con ngoan, trò giỏi như điều bà mong ước. Tả một cụ già mà em quen biết – Bài số 3 Bà cụ Sâm là người làng em. Bà ngoại em chơi thân với cụ. Thỉnh thoảng bà em vẫn sai các cháu mang trầu hoặc mang bánh đúc đến biếu cụ. Bước sang tuổi 80 nhưng cụ Sâm còn khoẻ mạnh, nhanh nhẹn lắm. Cụ sống bằng tiền trợ cấp liệt sĩ anh Cam con út của cụ là liệt sĩ. Tóc cụ cắt ngắn, bạc trắng như bông. Cụ hay bịt chiếc khăn màu hạt dẻ. Mỗi lần nghe em cất tiếng chào, cụ lại nắm lấy tay em, nhỏ nhẹ nói “Cháu đi học về đó à? Cho bà hỏi thăm cụ bên ấy nhá!”. Mẹ em nói nhiều lần gặp cụ Sâm ra bệnh xá xã thăm người bệnh. Em rất yêu quý cụ Sâm. Tả một cụ già mà em quen biết – Bài số 4 Nhà em sống trong một con hẻm nhỏ, xung quanh là rất nhiều ngôi nhà của các cụ già. Tuy nhiên mỗi lần đi học ra ngõ, em vẫn thường chú ý đến hình ảnh của một cụ già ngồi bán xôi ở đầu ngõ. Cụ tên Tý, sống cách nhà em 3 nhà. Ngày nào em thấy cụ ngồi bán xôi đầu ngõ. Cụ Tý năm nay đã hơn 60 tuổi nhưng mái tóc của cụ bạc phơ, trắng như cước. Cụ búi tóc củ tỏi ở trên đầu và quấn một chiếc khăn. Cụ bảo rằng tóc cụ thưa nên cụ buộc như thế này. Hằng ngày cụ ngồi bên một chiếc thúng thơm nức mùi xôi xéo, ngày ngày cụ dậy thật sớm để hông xôi mang bán cho mọi người để kiếm tiền trang trải cuộc sống cũng như giết thời gian. Hàm răng của cụ đã rụng đi mấy chiếc, cụ cứ nhai trầu chóp chép mỗi khi em đi qua. Hàm răng cụ đen nháy vì ngay xưa cụ ăn nhiều trầu. Đôi bàn tay gầy và xương, thi thoảng còn run run lên vì tuổi cao và sức yếu. Mắt cụ đã mờ đi, tuy nhiên vẫn có thể phân biệt được tiền mỗi khi khách trả. Mọi người vẫn luôn thích ăn xôi ở nhà cụ vì xôi rất dẻo và thơm. Mỗi lần ăn vào là thấy no và ấm bụng. Cụ vẫn hay mặc những bộ quần áo lụa thời trước nhìn gọn gàng. Thân hình cụ nhỏ, bước đi đã bắt đầu chậm chạp hẳn đi. Mỗi lần cụ bưng thúng xôi ra đầu ngõ bán, cụ bước đi chậm; thi thoảng có nhiều người thấy thế đã đến bê giúp cụ. Giọng nói của cụ trầm ấm, thi thoảng nói hơi bé nên em không nghe thấy. Mỗi lần em mua xôi ở hàng cụ, cụ thường cho em thêm thật nhiều hành khô, vì em rất thích ăn hành. Có nhiều hôm trời mưa gió, em đi học ngang qua không thấy dáng cụ, có lẽ thời tiết xấu nên cụ không bán nữa. Những lúc đó em lại thấy nhớ cụ. Một người mà em quen. Cụ là một người hàng xóm thân thiết và tốt bụng với gia đình em. Em mong cụ luôn khỏe, luôn vui để mọi người lại được ăn xôi do cụ nấu. Nguyễn Tuyến tổng hợp
Ông từng tham gia quân nhân, chống giặc “bành trướng” ở mặt trận Lạng Sơn. Bài văn mẫu về bảo vệ trường em Bác Hạc làm bảo vệ cho trường em. Năm nay anh đó bước sang tuổi 48. Anh đó nói anh đó cầm tinh con gà. Ông từng tham gia quân nhân, chống giặc “bành trướng” ở mặt trận Lạng Sơn. Anh ta cao và gầy, nước da ngăm đen. Tóc cắt ngắn, râu mọc tua tủa. Anh nhanh nhẹn, làm gì cũng nhanh. Thầy đánh trống báo giờ vào học, giờ ra chơi… ko tới một phút. Anh ít nói nhưng tính tình vui vẻ, linh hoạt. Học trò được gọi là bác Hạc, hay chú Hạc. Các thầy cô giáo đều tôn trọng anh đó. Nhiều lần, tôi thấy thầy cho nó điếu thuốc. Bạn mỉm cười cảm ơn anh. xem thêm thông tin chi tiết về Tả một người mà em quen biết Tả một người nhưng em quen biết Hình Ảnh về Tả một người nhưng em quen biết Video về Tả một người nhưng em quen biết Wiki về Tả một người nhưng em quen biết Tả một người nhưng em quen biết - Ông từng tham gia quân nhân, chống giặc “bành trướng” ở mặt trận Lạng Sơn. Bài văn mẫu về bảo vệ trường em Bác Hạc làm bảo vệ cho trường em. Năm nay anh đó bước sang tuổi 48. Anh đó nói anh đó cầm tinh con gà. Ông từng tham gia quân nhân, chống giặc “bành trướng” ở mặt trận Lạng Sơn. Anh ta cao và gầy, nước da ngăm đen. Tóc cắt ngắn, râu mọc tua tủa. Anh nhanh nhẹn, làm gì cũng nhanh. Thầy đánh trống báo giờ vào học, giờ ra chơi… ko tới một phút. Anh ít nói nhưng tính tình vui vẻ, linh hoạt. Học trò được gọi là bác Hạc, hay chú Hạc. Các thầy cô giáo đều tôn trọng anh đó. Nhiều lần, tôi thấy thầy cho nó điếu thuốc. Bạn mỉm cười cảm ơn anh. [rule_{ruleNumber}] Tả một người nhưng quen biết Bạn thấy bài viết Tả một người nhưng em quen biết có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Tả một người nhưng em quen biết bên dưới để có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường THPT Trần Hưng Đạo Phân mục Văn học Tả một người nhưng quen biết
Luyện từ và câu lớp 5 - Tổng kết vốn từMiêu tả hình dáng của một người thân hoặc một người mà em quen biếtGợi ý miêu tả hình dáng của ngườiMiêu tả hình dáng của một người thân hoặc một người mà em quen biết Mẫu 1Miêu tả hình dáng của một người thân hoặc một người mà em quen biết Mẫu 2Miêu tả hình dáng của một người thân hoặc một người mà em quen biết Mẫu 3Miêu tả hình dáng của một người thân hoặc một người mà em quen biết Mẫu 4Miêu tả hình dáng của một người thân hoặc một người mà em quen biết Mẫu 5Miêu tả hình dáng của một người thân hoặc một người mà em quen biết Mẫu 6Miêu tả hình dáng của một người thân hoặc một người mà em quen biết Mẫu 7Miêu tả hình dáng của một người thân hoặc một người mà em quen biết Mẫu 8Viết một đoạn văn khoảng 5 câu miêu tả hình dáng của một người thân hoặc một người mà em quen biết lớp 5 giúp các em học sinh củng cố phần Luyện từ và câu Tổng kết vốn từ trang 151 SGK Tiếng Việt lớp 5 Tập 1Đề bài Câu hỏi 4 Trang 151 SGK Tiếng Việt lớp 5 Tập 1 – Dùng một số từ ngữ vừa tìm được ở bài tập 3, viết một đoạn văn khoảng 5 câu miêu tả hình dáng của một người thân hoặc một người em quen biết. Phần soạn bài Luyện từ và câu Tổng kết vốn từ trang 151 SGK Tiếng Việt lớp 5 Tập ý miêu tả hình dáng của ngườiCác từ ngữ miêu tả hình dáng người như saua Miêu tả mái tóc đen nhánh, mượt mà, mềm mại, xanh mượt, xanh đen, óng ả, thướt tha, đen bóng, bạc phơ,…b Miêu tả đôi mắt mắt bồ câu, mắt lá răm, mắt sáng, xanh trong, sâu thẳm, mắt lồi, mắt híp, mắt lươn, mắt cú vọ,…c Miêu tả khuôn mặt chữ điền, trái xoan, hồng hào, lưỡi cày, phúc hậu, thanh tú, tàn nhang, cau có, hầm hầm, niềm nở,…d Miêu tả làn da trứng gà bóc, da mồi, da khô, nhăn nheo, bánh mật,…e Miêu tả vóc người cao lớn, lực lưỡng, thấp bé, loắt choắt, gầy gò, bé nhỏ, lênh khênh, vạm vỡ, béo phì, ngực nở, lùn tịt,…Thông qua các từ trên, các em học sinh viết đoạn văn khoảng 5 câu miêu tả hình dáng của tả hình dáng của một người thân hoặc một người mà em quen biết Mẫu 1Bà ngoại của em năm nay đã 72 tuổi rồi. Bà hơi gầy, lại khá cao, nên trông rất mảnh khảnh. Lưng của bà hơi còng, những đi lại vẫn rất nhanh nhẹn, chưa cần phải chống gậy. Tóc của bà dài đến giữa lưng, hơi mỏng, đã lấm tấm rất nhiều sợi bạc. Bà thường kẹp tóc lại bằng một chiếc cặp nhỏ bằng bạc. Làn da của bà nhăn nheo, nhất là vùng quanh miệng và đuôi mắt. Mắt bà đã mờ, hơi đục, nên lúc xem tivi, đọc báo sẽ phải đeo kính lão. Bàn tay bà thô ráp, nhăn nheo, nhưng ấm lắm. Mỗi khi bà xoa đầu của em, là em lại cảm thấy thoải mái và sung sướng vô tả hình dáng của một người thân hoặc một người mà em quen biết Mẫu 2Bác Kiên là chú bảo vệ của trường em. Bác năm nay khoảng 40 tuổi, với thân hình cao lớn và vạm vỡ. Một mình bác có thể vác hai bình nước một lần cơ. Làn da của bác Kiên ngăm ngăm, vì thường làm việc ở ngoài trời. Khuôn mặt của bác ấy là mặt chữ điền, hơi hung dữ với đôi mắt sắc và hàng lông mày rậm. Khi bác cau mày thì đứa học sinh nào cũng sợ cả. Kết hợp với kiểu tóc đầu định ngắn cụt, trông bác lại càng có uy hơn với những đứa học trò hư. Tuy nhiên, chỉ cần bác Kiên mỉm cười, đôi mắt híp lại, tay trái xoa xoa đầu, thì trông hiền hẳn. Khi ấy, bác trở nên thân thiết như một chú gấu lớn khổng tả hình dáng của một người thân hoặc một người mà em quen biết Mẫu 3Em có một chị gái tên mà Hà My. Chị có dáng người thon thả, mảnh mai. Năm nay, chị tròn 20 tuổi, là sinh viên năm thứ hai của trường sân khấu điện ảnh. Không chỉ sở hữu vóc dáng đẹp mà chị có có khuôn mặt hình trái xoan cùng với nụ cười có lúm đồng tiền rất duyên dáng. Mái tóc chị dài quá lưng đen và dài óng mượt. Đặc biệt, chị có đôi mắt bồ câu rất đẹp, đó là điểm nổi bật nhất trên khuôn mặt của chị. Mỗi khi chị cười đôi mắt ấy sáng long lanh và rất tả hình dáng của một người thân hoặc một người mà em quen biết Mẫu 4Ông ngoại em năm nay vừa tròn 70 tuổi. Ông là bác sĩ quân y đã từng tham gia hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mĩ. Mái tóc ông bạc phơ, cắt ngắn. Vầng trán cao cương nghị. Ông có đôi tai to, dài như tai Phật. Gương mặt ông phúc hậu; lúc ông cười trông ông rất hiền. Răng ông trắng bóng, chưa rụng một chiếc nào. Bạn bè ông nhiều cụ có bộ râu dài đẹp, nhưng ông thì không để râu. Cặp mắt ông lúc nào cũng mở to, ánh lên vẻ tinh anh, dịu dàng. Khi đọc báo, ông mới đeo tả hình dáng của một người thân hoặc một người mà em quen biết Mẫu 5Người bạn thân nhất của tôi là bạn Trần Trang. Bạn là một người rất tốt bụng, hiền lành, ham hiểu biết. Hình dáng của bạn béo nhưng hơi lùn. Đôi môi của bạn rất hay nở nụ cười, mỗi khi cười trông bạn xinh như nụ hoa vừa mới nở ban mai. Bạn có mái tóc dài,đen và rất mượt. Bạn Trang là lớp trưởng của lớp tôi, một lớp trưởng rất xứng đáng để chúng tôi noi theo. Bạn học giỏi nhất khối và có bài gì khó chúng tôi lại hỏi bạn ấy thì bạn luôn sẵn sàng giúp đỡ. Chính vì vậy nên mới đây Trang đã đạt được giải nhất tỉnh môn ngữ văn. Đó chính là một tấm gương tốt để chúng tôi nhìn mà noi theo.>> Chi tiết Viết đoạn văn tả về hình dáng người bạn của emMiêu tả hình dáng của một người thân hoặc một người mà em quen biết Mẫu 6Mẹ em năm nay đã ba mươi tuổi nhưng ai cũng nói trông mẹ trẻ như ngoài hai mươi. Dáng người mẹ dong dỏng cao, làn da mẹ trắng nõn như da em bé. Mẹ có khuôn mặt trái xoan, nhỏ nhắn. Nổi bật trên khuôn mặt ấy là đôi mắt như biết nói, đen láy, mỗi khi mẹ cười đôi mắt ấy lại lấp lánh lạ thường. Ai cũng bảo em có đôi mắt rất giống mẹ khiến em rất tự hào. Mũi mẹ cao, thẳng, là mũi dọc dừa. Đôi môi mẹ không dùng son bao giờ nhưng luôn có màu hồng tự nhiên rất khi mẹ cười, hàm răng trắng muốt lộ ra trông rất đẹp. Mẹ thích để tóc ngắn ngang vai nhuộm màu hạt dẻ, trông rất trẻ tả hình dáng của một người thân hoặc một người mà em quen biết Mẫu 7Bố em đã ngoài 40 tuổi. Bố là một chiến sĩ công an. Điều đó khiến em rất tự hào và hãnh diện. Bố thường phải đi trực và làm nhiệm vụ. Bố có khuôn mặt chữ điền, ánh mắt nghiêm nghị. Những hôm trời nóng, bố đi làm về, gương mặt đỏ ửng lên, mồ hôi lấm tấm trên mặt và ướt cả một mảng lưng áo. Em hiểu rằng bố phải đứng gác dưới nắng gắt nên càng thương bố tả hình dáng của một người thân hoặc một người mà em quen biết Mẫu 8Mẹ em có dáng người cao cao, năm nay mẹ đã ngoài bốn mươi tuổi, tuổi đã qua thời xuân xanh. Khuôn mặt mẹ hình trái xoan, trông thật hiền dịu. Đôi môi mẹ đỏ mọng mặc dù không thoa son, cái miệng lúc nào cũng cười. Nụ cười ấy đã làm cho em thêm gần gũi mẹ. Hai hàng lông mày của mẹ cong cong, che đôi mắt tròn đen, luôn nhìn chúng em đầy yêu một đoạn văn miêu tả hình dáng của một người thân hoặc một người mà em quen biết được VnDoc sưu tầm, tổng hợp cho các em học sinh nắm được cách làm bài văn tả người lớp 5, rèn luyện kỹ năng viết văn, chuẩn bị cho các bài viết văn trên lớp đạt hiệu quả cao. Ngoài ra các bạn luyện giải bài tập SGK Tiếng Việt lớp 5 được VnDoc sưu tầm, chọn tiện trao đổi, chia sẻ kinh nghiệm về giảng dạy và học tập các môn học lớp 5, VnDoc mời các thầy cô giáo, các bậc phụ huynh và các bạn học sinh truy cập nhóm riêng dành cho lớp 5 sau Nhóm Tài liệu học tập lớp 5. Rất mong nhận được sự ủng hộ của các thầy cô và các bạn.
“Quê hương mỗi người chỉ một Như là chi một mẹ thôi..” Quê hương, chỉ hai tiếng ấy thôi mà thân thương biết mấy! Tất cả những gì của quê hương đã ghi sâu vào trái tim mỗi người con, ghi sâu vào trái tim em. Người dân quê em vùa hiền lành vừa chăm chỉ. Đặc biệt là bác trưởng thôn. Em rất yêu quý và kính trọng bác ấy. Từ những ngày còn thơ bé, em đã quen với việc nhìn thấy bác khắp làng trên xóm dưới. Em không biết tên đầy đủ của bác, chỉ nghe mọi người gọi bác là bác Rạng. Bác là đồng đội cùng nhập ngũ với bác cả nhà em, năm nay bác đã ngoài năm mươi tuổi. Nhưng bác vẫn còn nhanh nhẹn, khỏe mạnh lắm. Dáng người bác cao và hơi gầy, nước da sạm đen vì sương vì gió của cuộc sống nông thôn. Có lần, bác trao phần thưởng khuyến học ở thôn cho em, em được bắt tay bác. Đôi tay ấy rất to, chai sần và thô ráp. Có lẽ bởi vì những gian nan, vất vả mà bác đã trải qua hơn nửa đời người. Ấn tượng đầu tiên khi nhìn thấy bác chính là khuôn mặt chữ điền chính trực, chất phác. Vầng trán cao đã có nhiều nếp nhăn. Đôi mắt bác vẫn sáng, tinh nhanh và nụ cười luôn thường trực trên môi. Giọng bác trầm ấm, dõng dạc, gặp ai bác cũng không quên chào hỏi, tiếng cười cứ vang lên không ngớt. Bác hiền lành, thân thiện và rất tốt bụng. Bác là người trưởng thôn mẫu mực nhất. Ngày ngày, bác vẫn luôn dậy sớm, cùng vợ và bà con chăm lo cánh đồng lúa, nông sản trong thôn. Bác không ngại chân lấm tay bùn, lội bì bõm dưới ruộng, làm cỏ, bón phân, cùng trò chuyện với bà con. Nhiều người ở thôn khác nhìn thấy, vô cùng ngạc nhiên. Bác đưa tay lấm bùn, quệt mồ hôi đầm đìa trên trán, cười thoải mái “Ngày xưa, cụ Hồ dạy, làm cán bộ cũng phải ăn cùng, ngủ cùng, làm cùng với dân. Huống chi cũng là bà con lối xóm, cùng nhau làm việc để giúp đỡ lẫn nhau. Bà con ấm no, tôi cũng vui vẻ”. Câu trả lời của bác khiến ai cũng cảm động. Cuộc sống nhà bác trước kia khó khăn, vất vả nhưng nhiều năm nay đã khá giả hơn rất nhiều rồi. Bác đi học tập về, làm kinh tế giỏi nhưng cũng không ngần ngại chia sẻ kinh nghiệm, dộng viên bà con mạnh dạn làm kinh tế. Rất nhiều hộ gia đình ở thôn em nhờ bác giúp đỡ, hỗ trợ vốn mà vươn lên thoát nghèo. Đặc biệt, điều mà em ấn tượng và kính trọng nhất ở bác là tấm lòng nhân ái, trân trọng và phát triển tinh thần hiếu học. Bác lập ra một quỹ khuyến học dành riêng cho những bạn nhỏ có thành tích học tập tốt. Đến mùa thi đại học, bác vẫn chỉ mặc bộ quần áo màu xanh bộ đội giản dị, đến những nhà có con sắp thi đại học, động viên và trao cả quà tặng. Bà con được bác động viên, ai cũng quyết tâm cho con đi học. Quê hương em ngày càng phát triển hơn, trở thành khu vực nông thôn mới, xanh, sạch, đẹp, văn minh, tiến bộ. Tất cả đều nhờ công lao và tấm lòng của bác. Bác lặng lẽ quan tâm đến từng người, từng gia đình, sẵn sàng giúp đỡ mọi người về cả tài chính lẫn tinh thần. Học được cái gì mới, cái gì hay là bác ngay lập tức về chỉ lại cho người dân, chỉ mong cuộc sống cảu mọi người bớt khổ cực hơn. Cảm động vì tấm lòng và năng lực của bác, gần mười năm nay, bao thế hệ người trong thôn vẫn luôn tin tưởng bầu bác làm trưởng thôn. Rất nhiều người con xa quê, nhớ về quê mẹ thân yêu, nhớ gia đình, nhớ cánh đồng, dòng sông, nhớ cây đa quán nước, và nhớ cả bác trưởng thôn hiền lành, nhân hậu có nụ cười ấm áp. Mỗi mảnh đất ta từng gắn bó đều khiến ta yêu thương. Quê hương chính là mảnh đất ấy. Quê hương đã in vào máu thịt em. Em cảm thấy rất may mắn khi quê hương mình có bác trưởng thôn như vậy.
tả một người mà em quen biết