Kế Hoạch Cứu Vớt Nam Phụ - Chương 26: Nhật ký nuôi dạy trung khuyển: *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Edit: Thanh UyênBeta: Vi Nguyệt + Moonmaplun + Đông Thần Thần [冬辰辰 Kế hoạch 266/KH-UBND năm 2022 thực hiện Chiến lược Quốc gia về dinh dưỡng trên địa bàn thành phố Hà Nội, giai đoạn 2022-2030 Phần lớn phụ nữ trong độ tuổi sinh đẻ thiếu kiến thức và thực hành về chăm sóc dinh dưỡng trong 1.000 ngày vàng Tra cứu Tiêu Chuẩn Việt Nam; Kế Hoạch Cứu Vớt Nam Phụ Qua Tử Chương 145: Số Mệnh Luân Hồi: Hỏi Cưới Công Tử (4) Edit: Đỗ tiệp dưBeta: Ca chiêu nghi "Ơ, Đại hoàng tỷ, tỷ đang gọi ai là đại ca Video lực lượng chức năng lao vào lũ giữ ứng cứu cụ già tại xã Lộc Sơn, huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên - Huế. Ông Trần Hữu Thùy Giang, Chánh Văn phòng UBND tỉnh Thừa Thiên - Huế cho biết, đến 18 giờ ngày 14-10, lực lượng chức năng tiến hành đưa 2.263 hộ dân với 6. Chương 35. Địa lao trong núi chia thành hai tầng trên dưới. Tầng dưới là tử phạm phạm trọng tội, còn có một số người thân phận trước kia không rõ, có người nói họ từng là hậu duệ quý tộc. Tuy nhiên, chỉ cần vào đây, đời này bọn họ đừng hi vọng có ngày được cứu. 647T. Ngày hôm sau, đợi trời đã sáng choang, Ôn Như Thị mới từ trong chăn ấm tỉnh gối đầu còn lưu lại hơi thở của đàn ông, cô thỏa mãn duỗi thắt lưng, lúc này mới phát hiện không biết đang là mấy giờ, trong phòng cũng chỉ còn lại một mình Như Thị xoay người ngồi dậy, nhân viên tốt nên giờ giờ phút phút nhớ kỹ sứ mạng của mình, kiên trì không tha, không ngại phiền toái ngày ngày đêm đêm ở trước mặt nam phụ xoát cảm giác tồn hát, mang quần áo ra bày từng cái từng cái lên giường, Ôn Như Thị trái nhìn phải nhìn, cuối cùng chọn một chiếc áo sơ mi eo màu hồng phấn, cổ tay áo cùng vạt áo là những bông hoa mai nông sâu màu hồng nhạt được chạm rỗng thủ hợp với một chiếc quần dài nhạt thì càng thêm lịch sự tao quần áo, Ôn Như Thị buộc tóc lên thành một cái đuôi ngựa thanh tú, lộ ra một lớp ren mỏng màu hồng phấn trên cổ áo, chiếu chiếu với chiếc gương tròn nhỏ trên bức tường tốt, nhiều hơn một phần xinh đẹp, thiếu một phần khí thế hùng hổ dọa người.“Hiểu Lăng à, sao cháu đến đây,” đang muốn mở cửa đi ra ngoài, Ôn Như Thị chợt nghe ngoài phòng vang lên tiếng thăm hỏi cao hứng của mẹ Trầm, “Ăn sáng chưa? Hôm nay thím làm hơi nhiều chút, mau qua đây ngồi chung.”Tần Hiểu Lăng đỏ mặt, vừa nghĩ đến qua hôm nay Thẩm Văn Hãn lại muốn đi, cô ta liền cả đêm ngủ không ngon. Ở nhà nín nửa ngày, cuối cùng vẫn là nhịn không được sớm qua đây, nhưng là vừa thấy mẹ Trầm nhiệt tình như vậy, cô ta lại có chút xấu như thế nào đi chăng nữa, anh hai Thẩm cũng đã kết hôn ta chưa kịp mở miệng từ chối, Ôn Như Thị đã đẩy cửa đi ra ngoài “Mẹ, rửa mặt ở đâu vậy ạ?”Vừa thấy là con dâu không dễ chung đụng của mình hỏi, còn dùng giọng điệu nhẹ nhàng mềm mỏng, mẹ Trầm liền vội vàng xoay người dẫn cô đi sang bên kia, vừa đi ngoài miệng còn vừa khách khí nói “Tên nhóc xấu xa kia sáng sớm cũng không biết chạy đi đâu, cũng không bưng nước rửa mặt vào trong phòng cho vợ.”“Đều là người một nhà, đâu cần nói mấy cái đó.” Cô nhếch miệng, thuận miệng thay nhóc xấu xa’ nhà mình giải mẹ chính là như vậy, con của mình mình có thể nói xấu, nhưng nếu là người khác cũng phụ họa theo, cho dù là vợ của con mình cũng sẽ không Như Thị quay đầu nhìn Tần Hiểu Lăng đang lúng túng đứng yên tại chỗ, khẽ cười cười “Em Tần ngồi trước đi, chị làm xong sẽ đến bồi em nói chuyện.”Thẩm Văn Hãn không ở, đương nhiên là tìm cô tán gẫu thôi, tốt nhất là trò chuyện đến cô ta lần sau không dám tới cửa nữa.”Nhìn cô chầm chậm khoan thai theo mẹ Trầm vào nhà, trong lòng Tần Hiểu Lăng vô cùng mất mác. Bình thường cô ta đến nhà họ Thẩm đều rất tùy ý, nào có giống hôm nay rơi xuống đãi ngộ cho khách, ngược lại còn phải để người phụ nữ mới đến kia Hiểu Lăng giật giật, muốn cứ như vậy rời đi, nhưng lại thế nào cũng không bước lúc cô ta đang rối rắm thì nhìn thấy Thẩm Văn Hãn trở về. Cô ta lập tức quên khổ sở vừa rồi, thẹn thùng nghênh đón, điềm đạm nhu mì hô một tiếng khiến Ôn Như Thị đau trứng “Anh hai.”“Ừ, em ngồi đi, anh đi rửa mặt đã.” Thẩm Văn Hãn trên đầu tất cả đều là mồ hôi, không yên lòng gật đầu với cô ta, lướt qua Tần Hiểu Lăng liền đi vào đêm không ngủ, rạng sáng anh liền dậy chạy một vòng quanh núi, tiêu hao hết sức lực toàn thân mới đi về. Vừa đi đến cửa liền gặp được Ôn Như Thị từ trong đi phụ nữ vừa mới rửa mặt mặt mộc không trang điểm, da thịt nhìn qua càng thêm sáng bóng hơn so với trang Như Thị vừa thấy là anh, ngẩn người, bỗng nhướng này cười nói với anh, đôi môi như ẩn như hiện hàm răng sáng chói mắt, lúm đồng tiền hai bên má giống như cảnh xuân dập tim Thẩm Văn Hãn đập mạnh, trong đầu bỗng dưng nhớ tới thân thể mềm mại ấm áp trong đêm đen, anh vội vã dời tầm mắt, đẩy cô ra liền đi vào trong, ngay cả lời xã giao nghĩ kỹ trước đó cũng quên Thẩm Văn Hãn thô lỗ đẩy đến trên khung cửa Ôn Như Thị cũng không phát hỏa, liền cái tư thế yếu đuối như liễu trước gió đó, dựa vào bên cạnh cửa cười đến hàng thêm hăng tới gần Tần Hiểu Lăng vừa vặn nhìn thấy anh hai Thẩm đẩy Ôn Như Thị ra, cô ta có chút tiểu nhân mừng thầm, thế nhưng lại bởi vui sướng không thấy được ánh sáng đó mà trong lòng càng thêm khổ sở.“Chị Như Thị, hai người đây là sao vậy ạ?” Cô ta đi qua, vươn tay dìu Như Thị khoác tay lên tay cô, da như mỡ đông, vừa nhìn tay cũng biết là một người mười ngón không dính nước mùa Hiểu Lăng cúi đầu, nhìn nhìn ngón tay của mình. Không phải ai ai cũng có mệnh tốt như vậy, cô ta cũng có một gương mặt hình trứng tràn đầy thanh xuân, nhưng là tay của cô ta lại không thể thoải mái vươn ra so với Ôn Như trên có vết thương nông sâu không đều, đều là do nhiều năm làm việc nhà nông tạo thành.“Không có gì, chắc là tối qua chị ép buộc anh ấy hỏng rồi, anh Văn Hãn của em đang giận chị đây.” Ôn Như Thị tựa như không phát giác cô ta ảm đạm, hé miệng cười đến giống một con hồ ly trộm gì? Tần Hiểu Lăng sửng sốt, không quá hiểu rõ những lời mình nghe được.“Ôn Như Thị!” Trong phòng đột nhiên truyền đến tiếng rống của Thẩm Văn Hãn, “Cô cái người này! Nó bậy bạ gì với trẻ con vậy hả.”Trẻ con? Tần Hiểu Lăng mới không phải trẻ con gì đâu, người biết cướp chồng, tính là trẻ con thần khiết không tỳ vết gì chứ?Không chút sợ hãi lửa giận của anh, Ôn Như Thị vụng trộm chớp mắt mấy cái với Tần Hiểu Lăng, cười khanh khách kéo cô ta đi ra ngoài, “Không nói, anh Văn Hãn của em xấu hổ.” Tức đi tức đi, tốt nhất là tức đến cùng nữ chính cả đời không qua lại với Hiểu Lăng đột nhiên tỉnh táo lại, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, cặp mắt long lanh kia lúc này là thật thành ngập nước’.Cô ta nhanh chóng rút tay mình về, lắp bắp đi ra ngoài “Thật xin lỗi… Chị Như Thị, không thể nói chuyện với chị, em vừa mới nhớ ra mẹ em còn tìm em có việc, em, em đi trước.”Dưa mắt nhìn em gái Tần lảo đảo hoảng hốt lao ra khỏi cửa, Ôn Như Thị hoàn toàn không có chút cảm giác tội ác. Cô thản nhiên xách ghế dựa ra ngoài sân, ngồi xuống tựa lưng vào ghế, híp mắt thưởng thức bầu trời xanh tiết hôm nay quả nhiên rất tốt, vạn dặm không mây, không có một chút tạp vật, chậc.“Có thể ăn cơm.” Bưng mổ mâm bánh mì trắng đi ra, mẹ Trầm nghi ngờ nhìn quanh, “Ơ, Hiểu Lăng đâu? Không phải nói cùng ăn điểm tâm sao.”“Em ấy ạ,” Ôn Như Thị toét miệng, tâm tình rất tốt chủ động giải thích, “Nói là thím Tần tìm em ấy có việc, vội vàng trở về rồi.”“Ai nha, thiệt thòi mẹ còn đặc biệt đi vào làm thêm chút đồ ăn, đứa nhỏ này, làm gì hấp tấp vậy chứ, bận rộn đi nữa cũng phải ăn cơm mà.” mẹ Trầm một bên lẩm bẩm lầu bầu oán trách, một bên nhanh nhẹn đặt đồ ăn lên bàn.“Ba đâu, sao không thấy ạ?” Thẩm Văn Hãn dùng khăn lông lau tóc còn ướt đi đến bên cạnh bàn ngồi xuống, không hề để ý Ôn Như Thị giúp mẹ Trầm xếp bát đũa xong, ngồi xuống bên cạnh anh.“Ông ấy đi xuống núi mua thịt, Tiểu Như khó được đến một lần, trong nhà cái gì cũng không có sao được.” Mẹ Trầm vui tươi hớn hở múc cho con thêm một bát cháo, “Không cần phải để ý đến ông già đó, mẹ ta gói cho ông ấy hai cái bánh bao cùng thịt khô rồi, ông ấy đói bụng, biết ở trên đường ăn.”Thẩm Văn Hãn không hé răng, chỉ quay đầu trừng mắt nhìn Ôn Như Thị một những người phụ nữ khác bị đôi mắt có lực sát thương của anh trừng, đoán chừng lập tức đứng ngồi không yên đứng dậy nói không cần khách khí bla Ôn Như Thị cứ không, cô không chút sợ hãi trừng cô không biết phát triển tiếp sau đó, đối anh phục nhuyễn cũng chẳng sao. Đáng tiếc, cô biết rõ ràng, bất kể là hướng đi của kịch tình nào, làm vợ bị bỏ Ôn Như Thị kết cục đều là thê cô nghèo túng, nhà họ Trầm không một ai từng vươn rồi, làm một người chấp hành kế hoạch cứu vớt nam phụ, cô quả thật không nên thay cảm xúc của mình dù nguyên Ôn Như Thị đúng là đáng đời bị điều, đây cũng không trở ngại đến việc cô có hưng trí đi trêu chọc Thẩm Văn Hãn, aiz, đến hôm nay mới phát hiện, nhìn anh phát hỏa cũng là một việc rất thú vị.“Mau ăn, ăn xong dẫn Tiểu Như đi dạo một chút.” Thấy thằng nhóc thối này còn dám trừng con dâu, mẹ Trầm đánh bốp một cái lên sau gáy anh, “Có nghe thấy chưa!”Ôn Như Thị hiện tại chính là người quý giá nhất trong nhà, không có cô, anh cả anh cũng đừng lại hy vọng có thể đứng lên, anh vẫn không hiểu chuyện như vậy, luôn đối nghịch với cô!Mẹ Trầm nhức đầu đặt mông ngồi lên ghế, sâu sắc cảm thấy tiếp tục như vậy nữa bà nhất định sẽ chết sớm vài năm!“Đã biết!” Thẩm Văn Hãn lắc lắc đầu, không phục cúi đầu sụp soạp ăn cháo.! Vừa mới bước vào công ty, trợ lý đặc biệt của Ôn Như Thị liền tiến lên đón, đặt một phần văn kiện màu lam vào trong tay cô.“Chị Như, lần này là án lệ đặc biệt, đã có hai người chấp hành bị thất bại.”Tiểu trợ lý nhắm mắt theo đuôi sau lưng cô, Ôn Như Thị hơi nhíu mày, một câu cũng không nói, đôi giày cao gót tám phân đi thẳng về phía thang máy chuyên dụng của chính mình...Trọn một tầng là không gian tư nhân, phân nửa tường là thủy tinh chống đạn, đứng ở đây, có thể nhìn thấy toàn bộ. Ôn Như Thị thích loại cảm giác này, từ trên cao nhìn xuống, mênh mông tự do...Ngồi ở trên ghế xoay thoải mái xoay một vòng, Ôn Như Thị thế này mới mở tài liệu trong tay ra, nhìn đọc lướt qua một Văn Hãn, Kim Phượng Hoàng bay ra từ vùng núi nghèo, lấy thành tích xuất sắc nổi trội đứng thứ 2 toàn tỉnh, điểm số vượt qua điểm chuẩn của trường đại học trọng anh ta lại ngoài dự đoán của tất cả mọi người, xé giấy báo trúng tuyển, một mình xách hành lý đi nhập ngũ, cả nhà từ trên xuống dưới không một ai biết chuyện đến khi khoản tiền trợ cấp đầu tiên của Thẩm Văn Hãn, từ bưu điện kí gửi đến nhà thôn trưởng, nhờ thôn trưởng mang đến nhà, ba Thẩm mẹ Trầm mới biết đứa con trai xấu xa đó vì không để cả nhà khắp nơi vay tiền cung anh ta đọc sách, đã tiền trảm hậu tấu chạy điểm này có thể thấy được, Thẩm Văn Hãn là một người đàn ông rất quật cường. Anh ta đã nhận thức việc gì, cho dù người khác có tận tình khuyên nhủ nói đến rách miệng cũng không nghe điều, dựa theo gia cảnh hiện giờ của anh ta mà nói, nuôi một đứa nhỏ đến nơi khác đi học, đúng là sẽ kéo sụp gia đình vốn nghèo rớt mùng tơi Như Thị như có đăm chiêu gõ gõ xuống lý lịch sơ lược trong tay. Lúc này tiểu trợ lý vừa khéo đẩy cửa tiến vào, đặt một cốc cafe không thêm đường chỉ thêm sữa lên bàn trước mặt cô.“Người thất bại, là số mấy với số mấy?” Cô cầm chiếc muỗng nhỏ bên trên chiếc đĩa lên, nhẹ nhàng vẽ một vòng giữa chất lỏng màu nâu đen.“Người đầu tiên tiếp nhận chính là số 75, người thứ hai là số 6.”“Số sáu?” Ôn Ly khó được nhướng mày, chọn lựa người chấp hành là cực kỳ khắc nghiệt, tính đến trước mắt, toàn bộ công ty chỉ có 100 người chấp hành chính thức treo biển hành nghề. Đánh số thứ tự đến 100, số càng nhỏ, năng lực càng cách nửa năm, giám thị nghành sẽ sắp xếp lại bài danh một lần, chỉ có mười người đứng đầu mới có thể ở khu vực mười tầng cao nhất, có được không gian văn phòng độc lập rộng lớn như của Ôn Như dạng, người ở vị trí càng cao, trách nhiệm lại càng lớn. Bình thường án lệ phòng hậu cần đưa đến, đều là từ vị trí tầng thấp nhất bắt đầu, nếu thất bại, như vậy án lệ sẽ được đưa trực tiếp lên tầng cao nhất, từ trợ lý của mười người chấp hành cao nhất sàng lọc tiếp rõ ràng, người chấp hành số 6 tiếp nhận án lệ của Thẩm Văn Hãn cũng đã gặp phải tấm sắt.“Không phải thân thủ của số 6 rất tốt sao, lần này làm sao có thể thất thủ?” Nói đến số 6 này, cũng chính là một dị số của mười tầng. Anh ta là một người đàn ông không hơn không kém, trong kế hoạch cứu vớt nam phụ, vừa không làm căng, cũng không chơi trò mập mờ, hoàn toàn chính là một người quán triệt hành vi thô bạo. Anh ta trực tiếp giết người!Không sai, anh ta có thể lội đến tầng thứ 6 của đỉnh, hoàn toàn chính là dựa vào một đường giết đi ra. Giết chết nam phụ, cũng theo đó, giúp bọn họ thoát khỏi vực sâu thống khổ, chính là tôn chỉ thi hành của anh vậy vẫn có thể trợ giúp nam nữ chính tương thân tương ái đến cuối cùng, thỏa mãn cân bằng kịch tình mà đại kết cục rằng phương thức như vậy có chút hơi quá mức thô bạo, nhưng là thắng ở hữu dụng, nếu có thể để nhóm nam phụ đi lệch quỹ đạo sớm ngày giải thoát, cũng vẫn có thể xem là một loại thủ đoạn hợp pháp. Dù sao, ở trong kế hoạch cứu vớt nam phụ, cần nhóm người chấp hành cứu vớt, chủ yếu là ở chỗ hành vi điên cuồng của bọn họ tạo thành hậu quả nghiêm trọng, càng sâu hơn là trình tự tâm lý biến hóa - chuyện này quá khó thể thay đổi là tốt nhất, nếu không thể, công ty không bắt thế, ở phương diện này đặc biệt đưa ra văn bản quy định rõ ràng, chỉ cần có thể đạt được mục đích, vô luận mọi người sử dụng phương pháp gì, nội bộ tầng trên đều sẽ không ngang ngược can thiệp.“Đúng, theo số liệu chảy về biểu hiện, trong một lần ám sát gần nhất, số 6 chết dưới tay Thẩm Văn Hãn, nguyên nhân cụ thể hắn không chịu lộ ra, phỏng chừng không phải khinh địch, chính là tài nghệ thật sự không bằng người.” Tiểu trợ lý rất có nhãn lực trực tiếp nói ra đáp án Ôn Như Thị nghĩ, lát sau, dừng một chút lại nói “Bởi vì hai thời điểm tốt nhất đều bị số 75 và số 6 dùng hết, cho số 2 và số 5 đều không muốn tiếp nhận án lệ này.” Mà những thành viên khác thấp hơn số 6 thì không thể tiếp nhận án lệ người chấp hành đẳng cấp cao không hoàn thành.“Cho nên, cô liền giúp tôi nhận về? Cô thật đúng là thích tạo phiền toái cho tôi đấy.” Ôn Như Thị bĩu môi liếc xéo tiểu trợ lý đang kính cẩn lễ phép đứng trước bàn.“Ngài là tốt nhất, tôi tin tưởng, nếu ngài cũng thất bại, như vậy trong công ty không ai có thể hoàn thành công tác này nữa.” Tiểu trợ lý đứng thẳng người, nịnh bợ Như Thị bật cười, tuy rằng đây chỉ là câu vuốt mông ngựa, thế nhưng nghe vẫn thấy sảng khoái, bởi vì, đây cũng là sự thật.”Cô là người chấp hành tốt nhất, từ khi chính thức treo biển hành nghề đến nay, chưa từng thất bại!Cô được số cao nửa năm, tất cả số thứ tự của người chấp hành trong công ty đều bị luân chuyển, chỉ có số một chư từng thay đổi, vẫn luôn là cô - Ôn Như Thị.“Được rồi, đưa khảm quyết cho tôi.” Ôn Như Thị sảng khoái đứng lên, tay khẽ vuốt.“Tư liệu kỹ càng đều đã đưa hết vào trong đó.” Tiểu trợ lý vội vàng trả lời, tiến lên một bước, đặt khảm quyết đã sớm chuẩn bị tốt vào trong lòng bàn tay quyết ôn nhuận vừa rơi vào trong tay Ôn Như Thị, nhanh chóng biến thành một chiếc vòng ngọc tinh xảo, tự động quấn lên cổ tay khẽ vuốt cổ tay, cười nhẹ “Cô có thể đi ra ngoài, cơm trưa giúp tôi đặt một phần cua sốt hoa sen.” Nhiệm vụ trong mười năm cũng chỉ là nửa giờ trong hiện thực, cô tin tưởng, sau khi tỉnh lại, vừa khéo đến giờ dùng giữa trưa còn có ba giờ, cô có thể đặt hết 60% thời gian còn lại lên việc tấn công chiếm đóng Thẩm Văn Hãn. Đối với nam phụ mục tiêu không suy diễn dựa theo phương hướng kịch bản, Ôn Như Thị vẫn luôn là một người đi săn phi thường có nhẫn cần có cô ở đây, tuyệt đối không có khả năng để anh ta có cơ hội biến đến khi tiểu trợ lý vui vẻ chạy đi đặt bữa trưa, Ôn Như Thị lúc này mới chậm rãi đi về phía giường to ở cách vách. Mặc kệ là dưới tình huống nào, cô đều sẽ không bạc đãi bản thân, trước khi đi vào nhiệm vụ, khẳng định sẽ an trí thân thể chính mình ở trên giường lớn mềm cô lần nữa mở to mắt, hoàn cảnh chung quanh đã thay đổi, căn phòng tràn ngập màu đỏ, đủ các loại trang sức phẩm màu tươi sáng chói Như Thị chống người muốn ngồi dậy, kết quả lại bị một cơn choáng váng và đau đớn trong não bức ngã về mặt chăn đỏ thầm thêu long phượng trình tường màu vàng, đầu giường còn có chữ hỉ màu đỏ dán trên đó. Cô nhịn không được đỡ trán rên một tiếng, ngày vui, cô dâu say rượu, chú rể không thấy bóng dáng, đây đúng là một cái bắt đầu "tốt" đến không thể "tốt" hơn!Ôn Như Thị chậm rãi nằm ngửa ra, chờ đợi cơn choáng váng đi qua, bây giờ nói mấy cái đó cũng không dùng được. Cô đặt nhẹ ngón tay lên vòng ngọc, tất cả tư liệu ùa hết vào trong đầu qua là đêm tân hôn của cô và Thẩm Văn Hãn, đây cũng không có gì đáng giá vui vẻ, nếu có thể, cô tình nguyện khi mình tiến vào, là thời điểm khi hai người mới gặp nhau mà số 75 đã chiếm mất. Không được nữa thì cho dù là trước đêm thân cận mà số 6 đi vào thế giới này cũng vì, Thẩm Văn Hãn là bị bức khi cưới ba Ôn bỗng nhiên thay đổi chủ ý, ông đột nhiên lấy lý do chữa bệnh cho anh trai bị liệt của Thẩm Văn Hãn, bức Thẩm Văn Hãn ở rể nhà họ Ôn. Đối với gia đình có tư tưởng truyền thống như nhà họ Thầm mà nói, đây quả thực là vô cùng nhục nhã. Nhưng là, vì con trai lớn thật thà, bọn họ không thể không khuất chỉ như vậy, ngày cưới, Thẩm Văn Hãn giấu vợ, lấy ra một phần tư tiền mừng muốn trợ cấp cho ba mẹ mình, lại bị mẹ Ôn bắt Ôn cả đời suôn sẻ, được chồng sủng thành ngang ngược, không phải là một phu nhân có thể nuốt trôi ngậm bồ hòn. Ở trong mắt bà, tất cả của đôi bọn họ, đều là của con gái Ôn Nhi Thị của bà. Hành vi giấu vợ đưa tiền về nhà mình của Thẩm Văn Hãn, quả thực chính là mười tội ác khó tha thứ!Ôn Như Thị cũng không phải đèn cạn dầu, đêm qua trực tiếp ở trước mặt khách khứa làm bẽ mặt Thẩm Văn Hãn, bắt mẹ anh ta giao hết tiền mừng mà mẹ anh ta đã nhận thì tốt rồi, Thẩm Văn Hãn trong cơn tức giận liền dẫn theo ba mẹ và em gái cùng nhau trở về quê nhà, ngay cả một lời nhắn cũng không để lại cho cô.“Haiz,“ Ôn Như Thị day day huyệt thái dương, cục diện rối rắm này, không đi thu thập cũng không được. Cô gắng gượng đứng dậy, tùy tiện thay một bộ quần áo rồi xuống nhà, “Mẹ Lý, cho cháu chút đồ ăn nóng, cháu đói rồi.”“A, được.” Đặt bát cháo thịt nạc trứng bắc thảo lên bàn, mẹ Lý dừng một chút, cuối cùng vẫn nhịn không nhịn được mở miệng, “Cô chủ à, bên phía cậu Thẩm, hay là cô gọi một cuộc điện thoại đi, như vậy chung quy là không được tốt lắm.” Bà ở nhà họ Ôn đã mấy chục năm, tay xách tay mang Ôn Như Thị lớn lên không phải người mẹ tính cách ngang ngược kia của cô, mà là quản gia bà. Bà thật tâm hi vọng đứa nhỏ chính mình nhìn lớn lên có thể có nơi quy túc tốt.“Cái nơi thâm sơn cùng cốc ấy của nhà anh ta, ngay cả tín hiệu cũng không có, có thể liên lạc được mới là lạ đấy.” Ôn Như Thị húp một ngụm cháo, trong bụng cuối cùng cũng thoải mái hơn chút, giương mắt thì thấy mẹ Lý nhíu mày, không khỏi khẽ cười, “Cháu biết rồi, dì yên tâm đi, cháu sẽ nói chuyện với anh ấy.”Nói chuyện thì khẳng định là phải nói, về phần nói thế nào, nói khi nào, cô nên cẩn thận suy là có khả năng cô sẽ không suy nghĩ lâu lắm, bởi vì, lần này Thẩm Văn Hãn về nhà, sẽ gặp lại nữ chính trong quyển sách này - Tần Hiểu Lăng. Skip to contentGiới thiệu Ebook Tác giả Qua Tử Thể loại Ngôn Tình, Xuyên Không, Xuyên Nhanh Nguồn DĐ Lê Quý Đôn Trạng thái Tới chương 130 Chương cuối Chương 130Giới thiệu truyệnThể loại Hiện đại, xuyên khôngEditor LinhSố chương Phần 1 – 25 chương + 1PNMọi mối tình cổ tích đều là kết thúc tốt đẹp của nam chính và nữ chính. Nhưng hình như không ai quan tâm đến nam phụ thì phải? Không ai để ý đến buồn vui của một ngày kia, nhóm nam phụ đã tạo phản, họ không muốn trở thành đá kê chân cho mối tình hoan ái của nam nữ Kịch tình như thế, vậy phải làm sao để tiếp tục thuận lợi đây?Nam nữ chính sắp bị nhóm nam phụ đùa hỏng được rồi, thực chất thì đây chỉ là đoạn văn rất YYY mà tham gia kế hoạch cứu vớt nam phụ, nhiệm vụ của mỗi người đó chính là giết chết tâm tư tà ác của nam phụ, giúp nam nữ chính có cuộc sống thường nhật vui phần phương thức mỗi người sử dụng? Ha~ đó là không đáng giá nhắc tới — Mặc kệ mèo đen hay mèo trắng, có thể bắt được chuột đó chính là mèo CHÚ Xuyên nhanh là một bộ truyện gồm rất nhiều câu chuyện của nhiều thế giới khác nhau tạo thành. Truyện này mình chỉ edit PHẦN 1 – TÁC CHIẾN PHƯỢNG HOÀNG NAM. Vậy nên sau khi kết thúc phần 1 mình sẽ ghi HOÀN, mong mọi người chú ý giùm mình nhé. ^^Download Ebook Kế Hoạch Cứu Vớt Nam Phụ – Qua Tử Tới chương 130Ebook Kế Hoạch Cứu Vớt Nam Phụ – Qua Tử – Tới chương 130 Epub – Tới chương 130Ebook Kế Hoạch Cứu Vớt Nam Phụ – Qua Tử – Tới chương 130 Prc/Mobi – Tới chương 130Ebook Kế Hoạch Cứu Vớt Nam Phụ – Qua Tử – Tới chương 130 Pdf – Tới chương 130 Tóm tắt truyện Được biết đến là một tác phẩm hay mang tên Kế Hoạch Cứu Vớt Nam Phụ của tác giả Qua Tử Đây là một thể loại truyện teen hay với đề tài mới lạ và độc đáo- cốt truyện xoay quanh nhân vật nam phụ Kết thúc của truyện "cổ tích ngôn tình hiện đại" , bình thường đều là nữ chính và nam chính happy ending Về phần nam phụ bia đỡ đạn, ai sẽ để ý đến bọn họ vui hay buồn? Nhưng là, đột nhiên có một ngày như vậy, Nhóm nam phụ hắc hóa, tạo phản, không muốn lại làm đá kê chân cho cái gọi là 'chân ái' của nam nữ chính Oh my god! Kịch tình phải như thế nào, mới có thể thuận lợi tiếp tục kéo dài đây? Nam nữ chính đều sắp bị nhóm nam phụ đùa hỏng rồi!!! Được rồi, thật ra đây là một văn YY khoác áo 'cứu vớt' Bóp chết tâm tư tà ác mới nhen nhóm của nhóm nam phụ, giúp nam nữ chính có thể nhanh chóng vui vẻ sinh hoạt cùng nhau Đây là trách nhiệm của mỗi một người tham dự chấp hành 'Kế hoạch cứu vớt nam phụ' Về phần phương thức mỗi người sử dụng? Ha~ đó là không đáng giá nhắc tới - Mặc kệ mèo đen hay mèo trắng, có thể bắt được chuột đó chính là mèo tốt Mời bạn thưởng thức truyện online vô cùng thú vị này

kế hoạch cứu vớt nam phụ